1 00:00:40,125 --> 00:00:44,083 ‎VƯỢT ĐẠI TÂY DƯƠNG 2 00:00:44,083 --> 00:00:45,291 ‎KHÁCH SẠN SPLENDIDE ‎MARSEILLE 3 00:00:49,875 --> 00:00:50,708 ‎Cốc nữa chứ? 4 00:00:51,208 --> 00:00:52,208 ‎Không, cảm ơn. 5 00:00:55,125 --> 00:00:56,708 ‎Cho tôi một ly cà phê. 6 00:01:03,208 --> 00:01:04,041 ‎Tôi có vợ rồi. 7 00:01:06,166 --> 00:01:07,666 ‎Thán phục sự tự tin đấy, 8 00:01:07,666 --> 00:01:10,041 ‎nhưng tôi không cố quyến rũ anh đâu. 9 00:01:12,791 --> 00:01:14,416 ‎Tin đồn anh có lối thoát. 10 00:01:16,083 --> 00:01:19,708 ‎Nhiều người Anh bị kẹt ở Pháp ‎sau vụ rút lui ở Dunkirk. 11 00:01:20,208 --> 00:01:21,208 ‎Quá nhiều người. 12 00:01:23,291 --> 00:01:24,291 ‎Họ cần giúp đỡ. 13 00:01:25,333 --> 00:01:29,541 ‎Cô bảo tôi lén đưa tù binh Anh ‎ra khỏi Pháp ư? Tôi là người Mỹ mà. 14 00:01:29,541 --> 00:01:30,791 ‎Chính xác. 15 00:01:36,166 --> 00:01:38,708 ‎Nước Anh đang có chiến tranh ‎và bị bao vây. 16 00:01:39,500 --> 00:01:42,000 ‎Cần đồng minh hoạt động tự do ở Pháp. 17 00:01:42,000 --> 00:01:43,625 ‎- Cô... ‎- Gọi tôi là Margaux. 18 00:01:44,125 --> 00:01:48,166 ‎Margaux à, nước tôi chính thức trung lập ‎trong cuộc chiến này. 19 00:01:48,166 --> 00:01:52,250 ‎Tôi đã đọc những bài báo anh viết ‎trên tờ New York Times, anh Fry. 20 00:01:52,250 --> 00:01:55,000 ‎Tôi hiểu cảm giác của anh ‎về việc Mỹ trung lập. 21 00:02:02,000 --> 00:02:03,458 ‎Việc cô đang đề nghị 22 00:02:04,458 --> 00:02:05,375 ‎là phản quốc. 23 00:02:07,583 --> 00:02:08,416 ‎Ông Benjamin! 24 00:02:09,666 --> 00:02:14,666 ‎Xin thứ lỗi. Hy vọng ông không phiền. ‎Tôi có ít câu hỏi về bài viết của ông. 25 00:02:14,666 --> 00:02:15,916 ‎Tới đây làm gì? 26 00:02:15,916 --> 00:02:18,416 ‎Ồ, tò mò thôi. 27 00:02:22,250 --> 00:02:23,375 ‎Đây. 28 00:02:23,375 --> 00:02:28,500 ‎Nếu hào quang của các vật thể độc đáo ‎biến mất khi được sản xuất hàng loạt, 29 00:02:29,375 --> 00:02:30,375 ‎nó sẽ đi đâu? 30 00:02:32,375 --> 00:02:34,125 ‎Câu hỏi hay hơn sẽ là, 31 00:02:34,125 --> 00:02:39,750 ‎điều gì xảy ra với hào quang ‎của các vật thể độc đáo 32 00:02:39,750 --> 00:02:42,541 ‎bị các thế lực xấu xa phân tán, 33 00:02:43,541 --> 00:02:46,125 ‎khi thế giới ta đã biết đang bị phá hủy, 34 00:02:46,125 --> 00:02:47,916 ‎vỡ thành nhiều mảnh? 35 00:02:49,791 --> 00:02:50,791 ‎Rồi đến một ngày, 36 00:02:51,541 --> 00:02:55,791 ‎chúng ta sẽ ghép các mảnh lại với nhau, ‎như xếp hình. 37 00:02:57,791 --> 00:03:00,708 ‎Và quá trình này được gọi là ‎tikkun olam. 38 00:03:00,708 --> 00:03:07,291 ‎Tikkun olam. 39 00:03:07,291 --> 00:03:08,500 ‎Chính xác. 40 00:03:08,500 --> 00:03:11,958 ‎Chúng tôi tài trợ cho ‎các tổ chức kháng chiến như của anh. 41 00:03:12,625 --> 00:03:15,208 ‎Ủy ban Cứu trợ Khẩn cấp ‎là tổ chức cứu trợ. 42 00:03:15,208 --> 00:03:18,708 ‎Tôi giúp mọi người thoát bạo lực, ‎không gây thêm điều đó. 43 00:03:18,708 --> 00:03:21,125 ‎- Giúp bạn tôi đi. ‎- Tôi không thể. 44 00:03:21,125 --> 00:03:24,208 ‎Thấy người đàn ông kia chứ? ‎Áo choàng, vừa đi qua? 45 00:03:24,791 --> 00:03:28,500 ‎Cảnh sát trưởng của Marseille. ‎Hắn chuẩn bị đột kích Splendide. 46 00:03:30,041 --> 00:03:30,875 ‎Khi nào? 47 00:03:32,750 --> 00:03:34,583 ‎- Năm, mười phút nữa. ‎- Cái gì? 48 00:03:34,583 --> 00:03:36,958 ‎Người đàn ông đội mũ đang đọc báo Ý, 49 00:03:36,958 --> 00:03:38,041 ‎là người của hắn. 50 00:03:38,041 --> 00:03:41,625 ‎Cả kẻ đeo khăn quàng cổ, ‎đang nói chuyện bàn bên, 51 00:03:42,125 --> 00:03:45,583 ‎Và người đang được đánh giày, ‎hút điếu xì gà. 52 00:03:48,291 --> 00:03:50,750 ‎Cả bốn chỉ đang chờ tín hiệu của chỉ huy. 53 00:03:51,500 --> 00:03:52,500 ‎Cô đâu biết được. 54 00:03:54,291 --> 00:03:55,958 ‎Cứ đợi ở đây và xem đi. 55 00:04:06,416 --> 00:04:09,083 ‎Biết chiến thắng mới ‎của Larbi Benbarek chứ? 56 00:04:09,083 --> 00:04:10,916 ‎- Ai cơ? ‎- Larbi Benbarek. 57 00:04:11,500 --> 00:04:14,833 ‎Ngọc trai đen của Marseille. ‎Anh không hâm mộ bóng đá à? 58 00:04:14,833 --> 00:04:15,750 ‎Không. 59 00:04:17,041 --> 00:04:19,500 ‎Có chứng cứ khách sạn sắp bị đột kích. 60 00:04:19,500 --> 00:04:21,583 ‎- Gì? ‎- Phải đưa người của ta ra. 61 00:04:21,583 --> 00:04:25,458 ‎Ông Benjamin và mấy người nữa ‎sẽ đi tàu đến Banyuls hôm nay 62 00:04:25,458 --> 00:04:27,333 ‎và qua dãy Pyrénées tối nay. 63 00:04:27,833 --> 00:04:29,833 ‎Đưa ông ấy đến chỗ Lisa được chứ? 64 00:04:29,833 --> 00:04:32,000 ‎Có nơi cho người khác ở một đêm. 65 00:04:32,000 --> 00:04:34,291 ‎Mary Jayne có trên lầu chứ? 66 00:04:35,166 --> 00:04:39,000 ‎Không phải rất tuyệt sao? ‎Nếu tất cả mặc như công nhân vườn nho, 67 00:04:39,000 --> 00:04:41,666 ‎Lisa có thể đưa họ qua núi vào ban ngày. 68 00:04:41,666 --> 00:04:43,708 ‎Và chúng thoải mái hơn nhiều 69 00:04:43,708 --> 00:04:46,375 ‎so với những đôi sục cũ mà mọi người đi. 70 00:04:47,041 --> 00:04:49,500 ‎- Không thích à? ‎- Không, không vừa thôi. 71 00:04:50,916 --> 00:04:52,541 ‎Chắc tôi chả bao giờ cởi ra đâu. 72 00:04:52,541 --> 00:04:54,833 ‎Miễn cô không về Mỹ với đôi giày đó. 73 00:04:54,833 --> 00:04:56,666 ‎Không. Tôi sẽ không đi đâu. 74 00:04:57,166 --> 00:05:00,041 ‎Mặc dù bố đang rất giận tôi. 75 00:05:00,041 --> 00:05:03,791 ‎Ông ấy nói: "Marseille không phải nơi ‎cho phụ nữ Mỹ như con". 76 00:05:04,291 --> 00:05:06,333 ‎Một phụ nữ Mỹ như cô là gì? 77 00:05:11,125 --> 00:05:12,125 ‎Anh biết đấy. 78 00:05:14,375 --> 00:05:16,583 ‎Quanh đây chả thấy khách du lịch Mỹ. 79 00:05:16,583 --> 00:05:18,666 ‎Xin lỗi, tôi không đi du lịch. 80 00:05:18,666 --> 00:05:19,666 ‎Không. 81 00:05:19,666 --> 00:05:22,000 ‎Sao anh lại cười? Không vui đâu. 82 00:05:22,000 --> 00:05:26,125 ‎Tôi có trách nhiệm ở đây. ‎Có những người đang trông chờ vào tôi. 83 00:05:26,125 --> 00:05:27,916 ‎Ừ. Tôi đang trông cậy vào cô. 84 00:05:29,708 --> 00:05:31,250 ‎Anh đang giễu cợt tôi à? 85 00:05:33,125 --> 00:05:34,916 ‎Tôi không bao giờ chế giễu cô. 86 00:05:46,125 --> 00:05:48,291 ‎- Cảnh sát đột kích khách sạn. ‎- Cái... 87 00:05:54,666 --> 00:05:56,000 ‎Cảnh sát đây! 88 00:05:58,625 --> 00:05:59,625 ‎Giấy tờ của anh! 89 00:06:03,708 --> 00:06:04,791 ‎Có chuyện gì vậy? 90 00:06:06,208 --> 00:06:08,708 ‎- Chủ khách sạn à? ‎- Không. Varian Fry. 91 00:06:08,708 --> 00:06:11,375 ‎Chủ tịch Ủy ban Cứu hộ Khẩn cấp Mỹ. 92 00:06:11,375 --> 00:06:14,083 ‎Nhiều khách ở đây ‎đang được chúng tôi bảo vệ. 93 00:06:14,083 --> 00:06:16,958 ‎Không ai ở đây vi phạm luật cả. 94 00:06:16,958 --> 00:06:18,958 ‎Họ đều là tội phạm, anh Fry. 95 00:06:18,958 --> 00:06:20,125 ‎Là người tị nạn! 96 00:06:20,125 --> 00:06:21,333 ‎Khác gì chứ? 97 00:06:24,750 --> 00:06:27,250 ‎- Ông Benjamin, thay đồ đi. ‎- Chuyện gì? 98 00:06:27,250 --> 00:06:29,291 ‎Nhanh. Cảnh sát đến rồi. 99 00:06:40,166 --> 00:06:41,208 ‎Cảnh sát đây! 100 00:06:42,500 --> 00:06:43,666 ‎Mở cửa ra! 101 00:06:52,625 --> 00:06:54,000 ‎Cảnh sát! Mở cửa ra! 102 00:06:54,583 --> 00:06:55,708 ‎Cảnh sát! 103 00:06:58,291 --> 00:06:59,416 ‎Mở cửa ra! 104 00:07:02,166 --> 00:07:05,458 ‎Ra ngoài! Đồ biến thái! Ra khỏi đây! 105 00:07:05,458 --> 00:07:06,958 ‎Biến đi! 106 00:07:17,291 --> 00:07:21,000 ‎Nhìn này! Chúng ta có thể ‎đưa ít nhất ba người vào cùng một lúc. 107 00:07:21,000 --> 00:07:22,625 ‎Tôi đưa họ vào thang máy. 108 00:07:25,291 --> 00:07:27,916 ‎- Trốn ở đây được chứ? ‎- Ồ, ta không trốn. 109 00:07:31,833 --> 00:07:32,833 ‎A, chết tiệt! 110 00:07:33,333 --> 00:07:34,416 ‎Giày đế cói! 111 00:07:34,416 --> 00:07:35,666 ‎Tôi quay lại ngay. 112 00:07:38,791 --> 00:07:42,125 ‎Được rồi. Đây. Cái này là của họ, 113 00:07:42,125 --> 00:07:43,708 ‎anh giấu chỗ còn lại nhé? 114 00:07:43,708 --> 00:07:45,166 ‎- Cảm ơn cô. ‎- Cảm ơn. 115 00:07:45,166 --> 00:07:46,208 ‎Rồi sau đó? 116 00:07:46,208 --> 00:07:48,791 ‎Tôi sẽ đến tìm cô. Dù cô ở đâu. 117 00:07:49,416 --> 00:07:50,291 ‎Tốt. 118 00:07:54,208 --> 00:07:56,458 ‎- Ta đang đi đâu? ‎- Ông sẽ biết thôi. 119 00:07:57,583 --> 00:07:59,083 ‎Tôi không thể đi tiếp. 120 00:07:59,083 --> 00:08:01,291 ‎Tôi chưa viết xong sách. 121 00:08:01,958 --> 00:08:05,041 ‎Ông Benjamin, ý tưởng của ông ở đây! 122 00:08:05,041 --> 00:08:08,166 ‎Mạng sống ông đáng giá hơn cái bản thảo. ‎Hiểu chứ? 123 00:08:09,125 --> 00:08:10,250 ‎Ừ. 124 00:08:12,875 --> 00:08:13,833 ‎Chết tiệt. 125 00:08:15,583 --> 00:08:16,458 ‎Đi thôi. 126 00:08:17,583 --> 00:08:18,458 ‎Đi theo tôi. 127 00:08:18,458 --> 00:08:21,166 ‎- Khoan. Tôi không thấy gì cả. ‎- Im lặng! 128 00:08:30,750 --> 00:08:31,833 ‎Ta đang ở đâu? 129 00:08:32,541 --> 00:08:34,333 ‎Chào mừng đến Marseille thật. 130 00:09:09,958 --> 00:09:11,333 ‎- Cảm ơn. ‎- Không có gì. 131 00:09:29,416 --> 00:09:30,416 ‎Đi thôi! 132 00:09:51,583 --> 00:09:52,500 ‎Này. 133 00:09:56,625 --> 00:09:57,458 ‎Cảm ơn. 134 00:09:57,458 --> 00:10:00,750 ‎- Ông Benjamin, anh Berger. Đây là Lisa. ‎- Theo tôi. 135 00:10:03,500 --> 00:10:05,083 ‎Đây và đây. 136 00:10:50,875 --> 00:10:53,750 ‎André, Max, Jaqueline, ‎mọi người hãy ở đây, 137 00:10:53,750 --> 00:10:55,541 ‎và tôi sẽ vào trước. 138 00:10:58,250 --> 00:10:59,750 ‎Đây là đâu? 139 00:11:00,583 --> 00:11:01,875 ‎Anh đang mơ đấy, Max. 140 00:11:01,875 --> 00:11:04,291 ‎Tôi mơ thấy mình là một cái vali. 141 00:11:04,291 --> 00:11:07,208 ‎Không phải mơ đâu. ‎Chuyện đó thật sự đã xảy ra. 142 00:11:10,583 --> 00:11:11,416 ‎Xin chào? 143 00:11:16,916 --> 00:11:18,000 ‎Chào. 144 00:11:18,000 --> 00:11:18,958 ‎Varian... 145 00:11:18,958 --> 00:11:22,291 ‎Không, tôi đến để nhờ giúp đỡ. ‎Tình huống khẩn cấp. 146 00:11:22,291 --> 00:11:23,583 ‎Không đi một mình à? 147 00:11:23,583 --> 00:11:27,041 ‎Xin chào! Tôi là Mary Jayne Gold. ‎Tôi làm việc với Varian. 148 00:11:27,041 --> 00:11:28,916 ‎Lovegrove. Thomas Lovegrove. 149 00:11:28,916 --> 00:11:31,250 ‎Cảnh sát vừa đột kích khách sạn tôi. 150 00:11:31,250 --> 00:11:33,208 ‎Không biết đưa người tị nạn đi đâu. 151 00:11:33,208 --> 00:11:35,125 ‎- Nhà anh đây sao? ‎- Tạm thời. 152 00:11:35,125 --> 00:11:37,208 ‎- Có bao nhiêu người ở đây? ‎- Một. 153 00:11:37,208 --> 00:11:39,583 ‎Một thôi sao? Có mấy phòng ngủ vậy? 154 00:11:39,583 --> 00:11:41,041 ‎Cái gì, mười? Mười lăm? 155 00:11:41,041 --> 00:11:43,291 ‎- Nhiều hơn. ‎- Bọn tôi ở tối nay nhé? 156 00:11:43,875 --> 00:11:45,125 ‎Ở bao lâu cũng được. 157 00:11:45,125 --> 00:11:47,250 ‎Không. Ta chỉ cần một đêm thôi. 158 00:11:47,250 --> 00:11:49,666 ‎- Anh sẽ tính bao nhiêu? ‎- Chờ chút 159 00:11:49,666 --> 00:11:53,458 ‎Varian. Nghĩ kỹ xem ‎bao nhiêu người có thể trốn ở đây. 160 00:11:53,458 --> 00:11:56,000 ‎Chúng ta đã có nhà Breton và Max Ernst. 161 00:11:56,000 --> 00:11:59,625 ‎Có thể cả nhà Mahler, Manns, ‎Levines và con nhà Fraiberg nữa. 162 00:11:59,625 --> 00:12:02,625 ‎và từ đây đến cảng chỉ mất 20 phút thôi. 163 00:12:02,625 --> 00:12:05,208 ‎Ta không được phép ở biệt thự cá nhân. 164 00:12:05,208 --> 00:12:08,250 ‎Ủy ban ở New York mà! ‎Họ không biết chỗ ta ở đâu. 165 00:12:08,250 --> 00:12:10,291 ‎Ta có vài người đang bị truy nã. 166 00:12:10,291 --> 00:12:13,083 ‎Có thể giờ chúng ta cũng phải tự lánh nạn. 167 00:12:13,083 --> 00:12:16,916 ‎Vậy ta phải ẩn trong đám đông. ‎Biệt thự này rất hoàn hảo cho ta. 168 00:12:16,916 --> 00:12:20,708 ‎Không công bằng khi Thomas ‎chả liên quan mà vẫn gặp nguy. 169 00:12:20,708 --> 00:12:23,166 ‎Tôi khá thoải mái với nguy hiểm. 170 00:12:24,375 --> 00:12:26,750 ‎- Mọi người hãy ở lại. ‎- Tuyệt. Xong rồi. 171 00:12:26,750 --> 00:12:28,833 ‎- Đưa bọn tôi đi xem chứ? ‎- Mời cô. 172 00:12:39,125 --> 00:12:44,000 ‎Ôm nỗi sầu, nhưng cái gai ở dưới. 173 00:12:45,041 --> 00:12:48,583 ‎Trong đôi dép của anh ta, ‎một chú sên mất áo giáp, 174 00:12:49,333 --> 00:12:51,291 ‎nhưng anh ta thấy một hộp thư. 175 00:12:54,250 --> 00:12:56,000 ‎Mưa rơi lộn xộn. 176 00:12:56,708 --> 00:12:59,833 ‎Luồng gió thổi, như những dải băng. 177 00:13:00,791 --> 00:13:04,833 ‎Những đám mây đen xám ‎được phản chiếu trên da cá mòi. 178 00:13:06,125 --> 00:13:10,208 ‎Bị lừa, dưới tác động ‎của cơn đau thắt lưng! 179 00:13:20,958 --> 00:13:21,958 ‎Không sao chứ? 180 00:13:22,583 --> 00:13:23,916 ‎Cậu ổn chứ? 181 00:13:23,916 --> 00:13:25,666 ‎- Bị thương không? ‎- Không. 182 00:13:33,083 --> 00:13:34,291 ‎Họ đã dẹp sạch. 183 00:13:34,958 --> 00:13:36,583 ‎Không hẳn đâu. 184 00:14:21,250 --> 00:14:23,541 ‎- Xong chưa? ‎- Mọi người thoải mái rồi. 185 00:14:25,250 --> 00:14:26,750 ‎- Mary Jane. ‎- Hả? 186 00:14:26,750 --> 00:14:31,833 ‎Chắc chúng ta sẽ cần ‎thậm chí nhiều tiền hơn ta nghĩ đấy. 187 00:14:31,833 --> 00:14:34,916 ‎Ta cần văn phòng mới, ‎phương tiện ra vào thành phố... 188 00:14:34,916 --> 00:14:36,166 ‎Không thành vấn đề. 189 00:14:36,666 --> 00:14:38,416 ‎- Cô chắc chứ? ‎- Đừng lo. 190 00:14:39,291 --> 00:14:42,083 ‎- Tôi sẽ lo việc đó, Varian. ‎- Cảm ơn cô. 191 00:14:44,541 --> 00:14:47,625 ‎Thật tốt khi tối nay ‎mọi người được ngủ trên giường, 192 00:14:47,625 --> 00:14:49,041 ‎cảm ơn anh, Thomas. 193 00:14:50,958 --> 00:14:54,708 ‎Làm sao chúng tôi biết ‎anh không đưa tin cho Gestapo? 194 00:14:57,791 --> 00:15:00,791 ‎Tôi ư? Tôi lớn lên ở một công xã kibbutz. 195 00:15:01,416 --> 00:15:06,000 ‎Chà, Tiên Đỡ Đầu với căn biệt thự trống ‎hiện ra trong thời điểm khủng hoảng, 196 00:15:06,000 --> 00:15:07,833 ‎có thể hóa ra một con sói. 197 00:15:07,833 --> 00:15:11,416 ‎Không, Thomas kẹt ở đây như bao người ‎khi chiến tranh nổ ra. 198 00:15:12,000 --> 00:15:16,250 ‎- Không phải người đưa tin cho Gestapo. ‎- Có thể là bà tiên đỡ đầu. 199 00:15:17,083 --> 00:15:18,250 ‎Không, thật đấy. 200 00:15:19,250 --> 00:15:20,291 ‎Tôi biết anh ấy. 201 00:15:20,291 --> 00:15:21,208 ‎Như nào? 202 00:15:22,333 --> 00:15:24,333 ‎Hai người quen nhau như nào? 203 00:15:28,458 --> 00:15:32,541 ‎Năm năm trước, ở Berlin, ‎một người đàn ông Do Thái vô tội 204 00:15:32,541 --> 00:15:37,583 ‎bị phát xít đánh dã man ở một quán bar. ‎Chỉ có hai bọn tôi cố giúp đỡ. 205 00:15:37,583 --> 00:15:41,416 ‎Anh ấy chỉ đang uống bia thôi. ‎Họ đâm dao vào tay anh ấy. Máu... 206 00:15:43,375 --> 00:15:46,500 ‎Tôi viết vụ đó cho tờ ‎New York Times‎, ‎và họ đã vùi nó. 207 00:15:48,125 --> 00:15:51,250 ‎Đó là... khoảnh khắc tôi nhận ra 208 00:15:51,250 --> 00:15:52,875 ‎cuộc chiến này sẽ khác 209 00:15:54,166 --> 00:15:56,416 ‎với bất kỳ cuộc chiến tranh nào khác. 210 00:16:23,250 --> 00:16:24,333 ‎Tôi giúp gì được? 211 00:16:24,333 --> 00:16:26,500 ‎Không, cảm ơn, ổn mà. Ngồi đi. 212 00:16:27,583 --> 00:16:29,333 ‎Nó không to, nhưng thoải mái. 213 00:16:31,583 --> 00:16:34,625 ‎Thứ duy nhất tôi nhớ là món mẹ nấu. 214 00:16:36,750 --> 00:16:37,791 ‎Cảm ơn, Paul. 215 00:16:38,583 --> 00:16:40,541 ‎Cậu chưa chỉ phần hay nhất rồi. 216 00:17:06,583 --> 00:17:07,958 ‎Anh đã có một ngày dài. 217 00:17:11,041 --> 00:17:12,125 ‎Tốt hơn rồi đấy. 218 00:17:31,416 --> 00:17:33,333 ‎Ta không thể tiếp tục việc này. 219 00:17:34,708 --> 00:17:36,291 ‎Là vì vợ anh à? 220 00:17:36,291 --> 00:17:39,833 ‎Không. Eileen biết rõ tôi như nào. 221 00:17:41,583 --> 00:17:45,583 ‎Là Mary Jayne ‎và những người khác ở ngay bên cạnh 222 00:17:45,583 --> 00:17:48,000 ‎và trong phòng ngủ trên hành lang này. 223 00:17:49,416 --> 00:17:52,791 ‎Tôi cần tách biệt hai mặt của cuộc sống. 224 00:17:56,416 --> 00:17:57,791 ‎Hai mặt của bản thân à? 225 00:17:59,750 --> 00:18:05,333 ‎Ý tôi là đời tư và công việc ấy. 226 00:18:07,250 --> 00:18:08,833 ‎Bởi họ sẽ nghĩ sao chứ? 227 00:18:11,500 --> 00:18:14,208 ‎Tường ở đây rất dày. 228 00:18:14,208 --> 00:18:15,291 ‎Nghiêm túc đấy. 229 00:18:19,291 --> 00:18:20,208 ‎Được thôi. 230 00:18:25,750 --> 00:18:28,583 ‎Cô Gold, tôi rất tiếc, nhưng số dư của cô 231 00:18:28,583 --> 00:18:30,666 ‎không đủ tiền để rút. 232 00:18:30,666 --> 00:18:34,708 ‎Nhưng hàng tuần tôi có tiền gửi từ ‎Ngân hàng Quốc gia ở Chicago mà. 233 00:18:35,625 --> 00:18:37,250 ‎Tuần này không có tiền đến. 234 00:18:37,250 --> 00:18:41,166 ‎Ồ, chà, tôi chắc chắn ‎đó chỉ là hiểu lầm thôi. 235 00:18:41,166 --> 00:18:44,541 ‎Trong lúc tôi giải quyết, ‎có thể ứng cho tôi một ít chứ? 236 00:18:45,041 --> 00:18:46,916 ‎Tôi e là không thể. 237 00:18:48,000 --> 00:18:51,291 ‎- Gì cơ? ‎- Cô không có tiền trong tài khoản. 238 00:18:51,791 --> 00:18:54,708 ‎Tôi là khách hàng thân thiết ‎của ngân hàng này mà. 239 00:19:13,958 --> 00:19:16,708 ‎Tạm thời, đây là số tiền cuối cùng của cô. 240 00:19:23,916 --> 00:19:24,833 ‎Làm ơn. 241 00:19:36,375 --> 00:19:37,375 ‎Cảm ơn anh! 242 00:19:48,083 --> 00:19:48,916 ‎Chúa ơi. 243 00:19:53,666 --> 00:19:55,458 ‎Nghĩ họ thấy thứ họ muốn chứ? 244 00:19:55,458 --> 00:19:56,416 ‎Mong là không. 245 00:20:02,333 --> 00:20:03,333 ‎Đây rồi. 246 00:20:08,916 --> 00:20:10,791 ‎- Giúp tôi được không? ‎- Được. 247 00:20:11,333 --> 00:20:12,208 ‎Chỉ là... 248 00:20:15,250 --> 00:20:16,083 ‎Max Ernst. 249 00:20:22,041 --> 00:20:23,041 ‎Hộ chiếu. 250 00:20:33,666 --> 00:20:34,666 ‎Danh sách à? 251 00:20:36,125 --> 00:20:36,958 ‎Phải. 252 00:20:48,583 --> 00:20:51,833 ‎Vài năm trước, chúng tôi đi dọc Riviera ‎bằng đường sắt. 253 00:20:52,333 --> 00:20:55,166 ‎Hạng nhất. ‎Công ty luật của tôi làm ăn rất tốt. 254 00:20:55,166 --> 00:20:59,791 ‎Tôi nghĩ mình hạnh phúc nhất thế giới. ‎Ai mà biết mọi thứ có thể sụp đổ chứ? 255 00:20:59,791 --> 00:21:00,958 ‎Không phải tôi. 256 00:21:01,500 --> 00:21:04,916 ‎Tôi được mời làm việc ở Palestine ‎vào năm 1933, 257 00:21:04,916 --> 00:21:07,791 ‎nhưng tôi từ chối. ‎Tôi không muốn sống ở sa mạc. 258 00:21:08,958 --> 00:21:10,416 ‎Có lẽ tôi đã sai. 259 00:21:10,916 --> 00:21:15,458 ‎Có quá nhiều quyết định sai lầm ‎dẫn đến khoảnh khắc này. 260 00:21:15,458 --> 00:21:16,708 ‎Quyết định sai lầm, 261 00:21:18,375 --> 00:21:20,958 ‎hiểu sai về sự tiến bộ! 262 00:21:22,625 --> 00:21:24,500 ‎Tôi cố không nhìn lại. 263 00:21:24,500 --> 00:21:26,416 ‎Nhưng tôi chỉ có thể nhìn lại. 264 00:21:26,416 --> 00:21:28,666 ‎Miễn là anh bước tiếp! 265 00:21:28,666 --> 00:21:31,750 ‎Khi tiến về phía trước, ‎ta đều để lại đống gạch vụn. 266 00:21:33,291 --> 00:21:34,291 ‎Không gì hơn. 267 00:21:35,500 --> 00:21:36,333 ‎Lịch sử 268 00:21:36,958 --> 00:21:41,208 ‎là cơn gió thổi chúng ta đi, ‎biến mọi thứ trên đường thành đống đổ nát. 269 00:21:41,208 --> 00:21:42,250 ‎Đi thôi. 270 00:21:43,291 --> 00:21:44,333 ‎Để tôi giúp. 271 00:21:45,625 --> 00:21:46,833 ‎Cảm ơn cô! 272 00:21:54,333 --> 00:21:55,291 ‎Anh đến từ đâu? 273 00:21:56,916 --> 00:21:59,041 ‎- Gốc là Berlin. ‎- Ồ, Berlin. 274 00:21:59,041 --> 00:22:00,500 ‎Tôi rời đi năm 1933. 275 00:22:00,500 --> 00:22:01,583 ‎Anh đã đi đâu? 276 00:22:04,083 --> 00:22:07,041 ‎Ban đầu, chị gái tôi, Ursula ‎và tôi đến Paris, 277 00:22:07,041 --> 00:22:10,541 ‎rồi đến Trieste, London, Seville, 278 00:22:11,458 --> 00:22:13,208 ‎và lại quay về Paris. 279 00:22:13,916 --> 00:22:15,458 ‎Những người khác thì sao? 280 00:22:18,416 --> 00:22:21,333 ‎Ừm, bố tôi mất ‎ngay khi Hitler lên nắm quyền. 281 00:22:21,333 --> 00:22:24,708 ‎Và rồi... ừm, lần cuối cùng tôi nghe, 282 00:22:25,333 --> 00:22:28,291 ‎mẹ và em gái tôi, Eva ‎đang trên đường đến London. 283 00:22:29,833 --> 00:22:30,708 ‎Nhưng... 284 00:22:31,291 --> 00:22:32,375 ‎thì, sự thật là 285 00:22:34,125 --> 00:22:35,791 ‎chả biết họ đến được chưa. 286 00:22:37,416 --> 00:22:40,166 ‎Và tôi cũng không... ‎không biết tìm như nào nữa. 287 00:22:42,833 --> 00:22:44,416 ‎Có lẽ tôi không muốn biết. 288 00:23:19,166 --> 00:23:22,541 ‎Nếu cứ như này, ‎ta sẽ không qua được trước bình minh. 289 00:23:22,541 --> 00:23:24,625 ‎Xin lỗi. Tôi không thể nhanh hơn. 290 00:23:25,666 --> 00:23:26,833 ‎Vậy nên quay lại. 291 00:23:27,333 --> 00:23:29,000 ‎Về tận Banyuls à? 292 00:23:29,625 --> 00:23:31,833 ‎Ta có thể ngủ ở ngôi nhà đá. 293 00:23:32,333 --> 00:23:35,083 ‎Chúng ta vừa đi qua thôi. Không xa đâu. 294 00:23:35,791 --> 00:23:40,291 ‎Tôi không thể quay lại ngôi nhà đó. ‎Tôi thà ở đây qua đêm còn hơn. 295 00:23:41,875 --> 00:23:42,750 ‎Ở đây sao? 296 00:23:47,583 --> 00:23:50,000 ‎Ngay ở đây. 297 00:23:54,250 --> 00:23:55,833 ‎Bình minh tôi sẽ đón ông. 298 00:24:05,625 --> 00:24:06,541 ‎Chúc ngủ ngon. 299 00:24:16,125 --> 00:24:17,791 ‎Ông không hiểu sao? 300 00:24:17,791 --> 00:24:18,791 ‎Gì cơ? 301 00:24:19,666 --> 00:24:23,125 ‎Những người chết đói ngủ ở bãi biển ‎cách đây chín mét. 302 00:24:23,833 --> 00:24:27,083 ‎Đất nước này đang đổ nát, ‎xin lỗi tiếng Pháp của tôi. 303 00:24:28,083 --> 00:24:30,000 ‎Chả trách bố cô muốn cô về nhà. 304 00:24:35,791 --> 00:24:38,291 ‎Ý tôi là, ở Chicago không có sâm-panh này. 305 00:24:38,291 --> 00:24:39,750 ‎Đó là lý do cô ở đây à? 306 00:24:42,500 --> 00:24:43,791 ‎Nói với bố tôi chưa? 307 00:24:45,875 --> 00:24:46,833 ‎Chưa. 308 00:24:49,791 --> 00:24:51,625 ‎Ông ấy nói gì khi cô không về? 309 00:24:52,666 --> 00:24:53,625 ‎Cắt trợ cấp. 310 00:24:55,875 --> 00:24:59,541 ‎Ông sẽ nói với ông ấy chứ? Làm ơn? ‎Bảo không có gì phải lo đâu. 311 00:25:03,333 --> 00:25:05,583 ‎Vấn đề là, tôi đồng tình với ông ấy. 312 00:25:05,583 --> 00:25:07,875 ‎Ông thật sự muốn tôi đi sao, Graham? 313 00:25:09,041 --> 00:25:10,666 ‎- Tôi sao? ‎- Phải. 314 00:25:11,500 --> 00:25:13,500 ‎Ông không nhớ tôi khi tôi đi à? 315 00:25:53,583 --> 00:25:54,583 ‎Ông Benjamin. 316 00:25:57,458 --> 00:25:58,458 ‎Ông Benjamin? 317 00:26:02,333 --> 00:26:03,291 ‎Ông Benjamin! 318 00:26:03,291 --> 00:26:05,250 ‎Có chuyện gì vậy? 319 00:26:05,250 --> 00:26:10,541 ‎Tôi đã uống morphine 320 00:26:11,791 --> 00:26:13,458 ‎để giúp tôi ngủ. 321 00:26:14,583 --> 00:26:16,666 ‎Đừng đùa giỡn với mấy thứ đó chứ. 322 00:26:16,666 --> 00:26:19,250 ‎Đừng lo. Tôi biết mình đang làm gì mà. 323 00:26:20,916 --> 00:26:22,291 ‎Chào buổi sáng. 324 00:26:25,000 --> 00:26:26,000 ‎Vậy đi thôi. 325 00:26:58,125 --> 00:26:59,125 ‎Ông Benjamin... 326 00:27:50,000 --> 00:27:51,166 ‎Cô đã ở đâu vậy? 327 00:27:51,750 --> 00:27:52,583 ‎Làm việc. 328 00:27:55,333 --> 00:27:57,833 ‎- Sao anh tới được đây? ‎- Nhờ Varian. 329 00:27:58,750 --> 00:28:01,500 ‎Chúng tôi tìm được một văn phòng hôm qua. 330 00:28:02,125 --> 00:28:04,750 ‎Đã tân trang xong. Sẵn sàng hoạt động rồi. 331 00:28:04,750 --> 00:28:08,666 ‎Bọn tôi đã sắp xếp các cuộc phỏng vấn. ‎Tin đồn đang lan rộng. 332 00:28:09,333 --> 00:28:10,333 ‎Thật tuyệt. 333 00:28:12,333 --> 00:28:14,166 ‎- Ừ. ‎- Vậy, anh vào trong không? 334 00:28:17,375 --> 00:28:20,000 ‎Cô sống ở đây, ‎nhưng buổi đêm cô không ở đây. 335 00:28:21,916 --> 00:28:24,833 ‎Tôi ở đây mà, Albert. ‎Và anh cũng được chào đón. 336 00:28:24,833 --> 00:28:26,083 ‎Ừ. Chắc chắn rồi. 337 00:28:26,083 --> 00:28:29,666 ‎Một biệt thự cách những người ta giúp ‎nửa tiếng đi đường. 338 00:28:30,458 --> 00:28:33,416 ‎Có lẽ tôi thấy thoải mái hơn ở nơi này. 339 00:28:34,250 --> 00:28:37,625 ‎Nơi này chỉ có 26 phòng, ‎và nơi tôi lớn lên có 30, nên... 340 00:28:42,750 --> 00:28:43,666 ‎MJ, này. 341 00:28:44,458 --> 00:28:46,375 ‎Làm ơn. Cô có thể... 342 00:28:48,541 --> 00:28:49,416 ‎Tôi... 343 00:28:51,666 --> 00:28:53,416 ‎Tôi đến đây để gặp cô. 344 00:28:57,416 --> 00:29:00,958 ‎- Giờ tôi thực sự cần đi tắm. ‎- Được rồi. Ừ, chắc chắn rồi. 345 00:29:11,791 --> 00:29:13,208 ‎Thị thực quá cảnh. 346 00:29:30,625 --> 00:29:32,666 ‎Có gì đó không ổn. 347 00:29:33,333 --> 00:29:34,541 ‎Cứ bình tĩnh. 348 00:29:45,500 --> 00:29:49,250 ‎Biên giới đã đóng cửa sáng hôm qua. ‎Sao bọn cô đến được đây? 349 00:29:49,916 --> 00:29:51,208 ‎Người Pháp cho qua. 350 00:29:57,250 --> 00:30:00,666 ‎Có nhà nghỉ gần đây. ‎Ở đó đến khi chuyện được giải quyết. 351 00:30:03,125 --> 00:30:04,000 ‎Giờ đi đi! 352 00:30:08,083 --> 00:30:09,666 ‎Trời, tôi cần điếu thuốc. 353 00:30:10,333 --> 00:30:11,333 ‎Tôi xin điếu nhé? 354 00:30:16,666 --> 00:30:18,791 ‎Cảm ơn anh. 355 00:30:29,458 --> 00:30:30,666 ‎Buổi tối thế nào? 356 00:30:33,958 --> 00:30:37,416 ‎Ồ, đừng tỏ ra cáu kỉnh. ‎Cô có vẻ là phụ nữ hiện đại. 357 00:30:39,416 --> 00:30:42,291 ‎Phụ nữ hiện đại ‎với tư tưởng Giáo hội Trưởng lão. 358 00:30:43,083 --> 00:30:45,625 ‎Bố đóng băng quỹ của tôi. ‎Không có tiền nữa. 359 00:30:46,166 --> 00:30:48,583 ‎- Tại sao? ‎- Ông ấy đang cố ép tôi về nhà. 360 00:30:50,000 --> 00:30:51,500 ‎Ông ấy nhớ cô đến thế à? 361 00:30:53,375 --> 00:30:56,666 ‎Hầu như là không. ‎Ông ấy chỉ lo về danh tiếng của mình. 362 00:30:56,666 --> 00:31:01,416 ‎Con gái ông ấy không được ‎đi khắp Marseille với đám người thấp kém. 363 00:31:06,500 --> 00:31:08,666 ‎Biết sẽ ra sao nếu tôi về nhà chứ? 364 00:31:09,250 --> 00:31:11,958 ‎Mẹ tôi sẽ vét hết lòng hồ Michigan 365 00:31:11,958 --> 00:31:17,666 ‎để tìm bất kỳ xác chết hay người đã ly hôn ‎sẵn sàng cưới đứa con gái ế chồng này. 366 00:31:18,750 --> 00:31:21,541 ‎Và rồi tôi sẽ dành phần đời còn lại 367 00:31:21,541 --> 00:31:24,083 ‎ở câu lạc bộ chơi bài cầu. 368 00:31:30,291 --> 00:31:33,041 ‎Nhưng nếu quay về, ‎ông ấy sẽ mở quỹ cho tôi 369 00:31:34,250 --> 00:31:36,875 ‎và tôi có thể gửi tiền cho Varian ‎từ Chicago. 370 00:31:37,708 --> 00:31:40,958 ‎Tôi có thể trả tiền văn phòng mới. ‎Nuôi mọi người ở đây. 371 00:31:40,958 --> 00:31:44,166 ‎Tôi có thể mua vé tàu và... 372 00:31:45,333 --> 00:31:49,083 ‎Không biết nữa. Có lẽ ủy ban cứu hộ ‎cần tiền hơn là cần tôi. 373 00:31:50,916 --> 00:31:52,958 ‎Cái đó thì tôi không chắc đâu. 374 00:31:54,208 --> 00:31:55,500 ‎Đừng nói với Varian. 375 00:31:55,500 --> 00:32:00,333 ‎Tôi hứa sẽ tìm ra cách ‎trước khi làm anh ấy thất vọng. 376 00:32:00,333 --> 00:32:01,916 ‎Có lẽ không cần đâu. 377 00:32:02,833 --> 00:32:04,000 ‎Không cần gì cơ? 378 00:32:06,875 --> 00:32:09,875 ‎Về nhà hoặc làm bất cứ ai thất vọng. 379 00:32:15,000 --> 00:32:16,000 ‎Ông Benjamin. 380 00:32:21,083 --> 00:32:22,375 ‎Bản thảo của tôi... 381 00:32:24,500 --> 00:32:26,375 ‎phải đến được Mỹ. 382 00:32:28,666 --> 00:32:30,875 ‎Coi chừng cái cặp của tôi nhé? 383 00:32:31,500 --> 00:32:34,916 ‎Ông sẽ phải tự mình ‎mang cái cặp đó đến Mỹ, ông Benjamin. 384 00:32:39,291 --> 00:32:40,708 ‎Cùng với tôi hoặc không. 385 00:32:43,166 --> 00:32:44,208 ‎Hứa với tôi nhé? 386 00:32:46,250 --> 00:32:47,291 ‎Tôi hứa. 387 00:33:17,541 --> 00:33:20,958 ‎Tôi sinh ra ở Bulgaria, ‎nhưng tới Hamburg sau cấp ba. 388 00:33:22,041 --> 00:33:24,666 ‎Tôi gặp vợ tôi, Jana, trên xe buýt. 389 00:33:24,666 --> 00:33:27,583 ‎Tôi phải đi cùng hàng xóm đến Pháp, 390 00:33:28,500 --> 00:33:30,333 ‎nhưng giờ không biết họ ở đâu. 391 00:33:30,333 --> 00:33:32,333 ‎Tôi sinh ra không có gì cả. 392 00:33:32,333 --> 00:33:34,583 ‎Việc gì tôi cũng giỏi. 393 00:33:34,583 --> 00:33:37,500 ‎Tôi xây dựng một nhà máy, ‎rồi một cái khác nữa. 394 00:33:38,875 --> 00:33:41,083 ‎Tôi đối xử tử tế với công nhân. 395 00:33:42,208 --> 00:33:43,583 ‎Tôi đã đóng thuế. 396 00:33:43,583 --> 00:33:46,125 ‎Tôi sống với chị gái. Tôi làm việc ở nhà. 397 00:33:47,291 --> 00:33:49,625 ‎Một ngày, tôi được báo ‎họ sẽ tìm chúng tôi. 398 00:33:49,625 --> 00:33:52,666 ‎Đức Quốc xã đã giết chồng và con trai tôi. 399 00:33:54,583 --> 00:33:56,708 ‎Vì lý do nào đó, họ để tôi sống. 400 00:33:57,291 --> 00:33:59,958 ‎Và họ đều đã chết. Em trai tôi. 401 00:34:01,291 --> 00:34:02,166 ‎Em gái tôi. 402 00:34:03,500 --> 00:34:04,416 ‎Mẹ tôi. 403 00:34:04,416 --> 00:34:06,750 ‎Anh tôi không biết ra sao. 404 00:34:07,333 --> 00:34:11,666 ‎Cô là hoạ sĩ chuyên nghiệp, chính trị gia, ‎hay từng viết báo khoa học chứ? 405 00:34:12,625 --> 00:34:15,958 ‎- Không. ‎- Chúng tôi đều là người châu Âu. 406 00:34:15,958 --> 00:34:16,958 ‎Tôi là thợ may. 407 00:34:16,958 --> 00:34:18,083 ‎Tôi là người mẹ. 408 00:34:18,083 --> 00:34:19,333 ‎Bố mẹ tôi đã ra đi. 409 00:34:19,333 --> 00:34:21,666 ‎- Tôi không còn gia đình. ‎- Giúp tôi? 410 00:34:21,666 --> 00:34:23,666 ‎- Giúp tôi với? ‎- Tôi phải đi Mỹ. 411 00:34:23,666 --> 00:34:25,833 ‎Tôi sẽ làm mọi thứ để cứu gia đình. 412 00:34:25,833 --> 00:34:27,666 ‎- Giúp tôi? ‎- Giúp tôi với? 413 00:34:27,666 --> 00:34:29,291 ‎- Giúp tôi với? ‎- Làm ơn. 414 00:34:29,291 --> 00:34:33,125 ‎Tôi chỉ cần một nơi an toàn ‎đến khi sự điên rồ này kết thúc. 415 00:34:33,125 --> 00:34:34,375 ‎Giúp chúng tôi với? 416 00:34:34,375 --> 00:34:39,166 ‎Anh là hoạ sĩ chuyên nghiệp, chính trị gia ‎hay từng viết bài báo khoa học chứ? 417 00:34:39,166 --> 00:34:40,791 ‎Cho tôi mượn bút chì nhé? 418 00:34:41,916 --> 00:34:42,916 ‎Thoải mái. 419 00:35:07,375 --> 00:35:08,250 ‎Anh nghĩ sao? 420 00:35:12,875 --> 00:35:13,916 ‎Tôi rất thích. 421 00:35:15,083 --> 00:35:18,291 ‎Tôi không chỉ vẽ biếm họa. ‎Tôi có thể vẽ bất cứ thứ gì. 422 00:35:22,416 --> 00:35:24,208 ‎Không biết có giúp được không. 423 00:35:24,208 --> 00:35:27,250 ‎Làm ơn. Có lẽ tôi có thể giúp anh. 424 00:35:27,250 --> 00:35:30,083 ‎Tôi học trường nghệ thuật. ‎Tôi đứng đầu lớp. 425 00:35:31,583 --> 00:35:33,625 ‎Xin lỗi. Đợi tôi một lát được chứ? 426 00:35:53,666 --> 00:35:54,541 ‎Varian? 427 00:35:55,250 --> 00:35:57,666 ‎- Ừ? ‎- Có người từ lãnh sự quán gọi. 428 00:35:59,916 --> 00:36:01,083 ‎Patterson sao? 429 00:36:01,083 --> 00:36:02,375 ‎Cấp phó của ông ấy. 430 00:36:03,458 --> 00:36:04,666 ‎Ông ấy nói khẩn cấp. 431 00:36:13,708 --> 00:36:15,375 ‎Chắc không phải là bẫy chứ? 432 00:36:15,375 --> 00:36:16,916 ‎Người Tây Ban Nha cho ta đi. 433 00:36:16,916 --> 00:36:19,458 ‎Ta phải lên tàu trước khi họ đổi ý. 434 00:36:19,458 --> 00:36:20,833 ‎Ông Benjamin đâu? 435 00:36:24,250 --> 00:36:25,291 ‎Ông Benjamin! 436 00:36:26,041 --> 00:36:27,958 ‎Dậy đi! Họ cho ta đi rồi. 437 00:36:35,125 --> 00:36:36,750 ‎Ông Benjamin, dậy đi! 438 00:36:41,875 --> 00:36:43,333 ‎Anh Benjamin, dậy đi! 439 00:36:48,458 --> 00:36:49,416 ‎Walter... 440 00:37:04,916 --> 00:37:07,541 ‎Trong tình huống không có lối thoát, 441 00:37:07,541 --> 00:37:11,208 ‎tôi không có cách nào khác ‎ngoài kết thúc nó. 442 00:37:11,875 --> 00:37:12,916 ‎Chết tiệt! 443 00:37:17,041 --> 00:37:19,458 ‎Cuộc đời tôi sẽ kết thúc 444 00:37:19,458 --> 00:37:23,250 ‎ở một làng nhỏ trong dãy Pyrenees, ‎nơi không ai biết tôi là ai. 445 00:37:23,833 --> 00:37:24,666 ‎Lisa, 446 00:37:25,166 --> 00:37:26,166 ‎tàu của ta. 447 00:37:30,375 --> 00:37:31,500 ‎Anh nói đúng. 448 00:37:45,875 --> 00:37:46,875 ‎Anh Fry. 449 00:37:47,583 --> 00:37:48,625 ‎Tôi nhận ra anh. 450 00:37:48,625 --> 00:37:50,083 ‎Phó lãnh sự? 451 00:37:50,583 --> 00:37:52,958 ‎- Bingham. Hiram Bingham. ‎- Ừm. 452 00:37:53,958 --> 00:37:55,750 ‎Cảm ơn đã gặp tôi ở đây. 453 00:37:55,750 --> 00:37:57,791 ‎Tôi muốn không ai nghe thấy. 454 00:37:57,791 --> 00:38:00,250 ‎- Tôi phải quay về làm việc. ‎- Tất nhiên. 455 00:38:01,250 --> 00:38:04,583 ‎Tôi muốn trực tiếp giải thích ‎chính sách mới của ta. 456 00:38:04,583 --> 00:38:05,541 ‎Mới sao? 457 00:38:05,541 --> 00:38:08,333 ‎Chính sách cũ còn đang khó theo kịp. 458 00:38:08,333 --> 00:38:11,291 ‎- Hãy nghe tôi nói đã. ‎- Chúng tôi đang rất bận. 459 00:38:11,291 --> 00:38:14,416 ‎Tin tốt duy nhất là tối qua ‎đã đưa được Benjamin ra. 460 00:38:14,416 --> 00:38:16,333 ‎Chà, đó là tin mừng đấy. 461 00:38:19,083 --> 00:38:21,208 ‎Ông Patterson không biết tôi ở đây. 462 00:38:25,208 --> 00:38:29,000 ‎Từ giờ, chính sách thị thực mới là ‎anh đến gặp tôi trực tiếp. 463 00:38:30,291 --> 00:38:31,291 ‎Tại sao vậy? 464 00:38:32,125 --> 00:38:37,041 ‎Patterson không ủng hộ đại nghĩa của anh. ‎Sáng nay, ông ấy nói, tôi trích dẫn lại: 465 00:38:37,541 --> 00:38:41,833 ‎"Không cộng sản, không tù binh Anh, ‎không Do Thái. Cần đánh vần không?" 466 00:38:43,500 --> 00:38:46,041 ‎Không biết anh nghe được gì từ New York. 467 00:38:48,291 --> 00:38:52,333 ‎Ồ, tôi biết nỗ lực cứu trợ trẻ em đến Anh ‎không còn được duy trì. 468 00:38:53,083 --> 00:38:57,166 ‎Không bang nào muốn nhận trẻ em tị nạn cả. 469 00:38:58,500 --> 00:39:03,583 ‎Vợ tôi tham gia một bữa tiệc ở DC, ‎mấy kẻ có tiếng lấy đó làm trò đùa. 470 00:39:04,750 --> 00:39:06,250 ‎Một ngàn trẻ em Do Thái? 471 00:39:06,250 --> 00:39:10,666 ‎Cô ấy nói: "Chà, chúng sẽ lớn lên ‎thành ngàn người xấu đây". 472 00:39:14,458 --> 00:39:18,333 ‎Anh biết chứ, ‎chính phủ Mỹ đang cố tình trì hoãn 473 00:39:18,333 --> 00:39:20,833 ‎vì chả ai quan tâm tình hình rối ren cả. 474 00:39:20,833 --> 00:39:23,500 ‎Giờ cần đưa càng nhiều người ra càng tốt. 475 00:39:23,500 --> 00:39:24,833 ‎Ừ, hoàn toàn đồng ý. 476 00:39:25,500 --> 00:39:28,541 ‎Thật tốt khi biết vẫn còn nhiều bạn ‎ở lãnh sự quán. 477 00:39:28,541 --> 00:39:30,291 ‎Không nhiều, anh Fry. 478 00:39:31,791 --> 00:39:32,666 ‎Chỉ tôi thôi. 479 00:40:22,375 --> 00:40:23,500 ‎Đừng lo lắng. 480 00:40:24,416 --> 00:40:26,750 ‎Sếp tôi sẽ trả lời mọi câu hỏi của cô. 481 00:40:28,833 --> 00:40:29,833 ‎Anh ấy đâu? 482 00:40:30,958 --> 00:40:31,958 ‎Ở đây. 483 00:40:35,041 --> 00:40:37,458 ‎Mary Jayne, đây là Margaux. 484 00:40:38,250 --> 00:40:39,250 ‎Chào cô. 485 00:40:46,083 --> 00:40:48,458 ‎- Cô hút thuốc chứ? ‎- Ồ, không, cảm ơn. 486 00:40:50,000 --> 00:40:51,333 ‎Tệ quá. 487 00:40:58,000 --> 00:40:59,750 ‎Còn nhiều hơn thế nữa. 488 00:41:01,291 --> 00:41:02,291 ‎Hợp tác với tôi. 489 00:41:05,208 --> 00:41:06,333 ‎Hợp tác với cô ư? 490 00:41:06,333 --> 00:41:07,500 ‎Làm gián điệp sao? 491 00:41:07,500 --> 00:41:09,000 ‎Tôi đâu được đào tạo. 492 00:41:09,000 --> 00:41:10,083 ‎Không ư? 493 00:41:12,166 --> 00:41:14,458 ‎Cô chắc biết cách uốn éo bên đàn ông, 494 00:41:14,458 --> 00:41:16,958 ‎để ông ta thấy thoải mái, cô thì không. 495 00:41:19,125 --> 00:41:20,333 ‎Tôi xin lỗi, gì cơ? 496 00:41:22,500 --> 00:41:26,291 ‎Để đảm bảo không chiếm quá ‎nhiều diện tích trong phòng? 497 00:41:27,833 --> 00:41:31,000 ‎Thế còn việc ‎kìm nén cảm xúc khi không tiện 498 00:41:31,000 --> 00:41:33,583 ‎hay im lặng khi cô đang điên tiết? 499 00:41:34,500 --> 00:41:37,166 ‎Tôi đoán cô nhớ ngày sinh nhật, 500 00:41:37,166 --> 00:41:41,291 ‎bài hát yêu thích, ‎và mọi chuyện cá nhân khác của họ 501 00:41:41,291 --> 00:41:43,083 ‎mà không cần ai yêu cầu. 502 00:41:44,750 --> 00:41:45,625 ‎Tôi nói sai à? 503 00:41:46,208 --> 00:41:47,166 ‎Cảm ơn anh. 504 00:41:49,666 --> 00:41:53,291 ‎Nếu cô nói rằng ‎cô không hạ thấp trí thông minh của mình 505 00:41:53,291 --> 00:41:56,333 ‎trong tình huống có thể bị coi là đe dọa, 506 00:41:56,333 --> 00:41:57,416 ‎thì... 507 00:41:59,166 --> 00:42:00,375 ‎Tôi không tin đâu. 508 00:42:05,208 --> 00:42:08,750 ‎Tôi muốn nói cô đã luyện tập cả đời ‎cho việc này, cô Gold. 509 00:42:11,791 --> 00:42:12,833 ‎Ta đều vậy nhỉ? 510 00:42:26,750 --> 00:42:28,583 ‎VƯỢT ĐẠI TÂY DƯƠNG 511 00:42:41,541 --> 00:42:44,208 ‎LẤY CẢM HỨNG TỪ ‎TIỂU THUYẾT CỦA JULIE ORRINGER 512 00:43:37,125 --> 00:43:44,125 ‎LOẠT PHIM NÀY LÀ HƯ CẤU ‎LẤY CẢM HỨNG TỪ NGƯỜI THẬT VÀ SỰ KIỆN THẬT 513 00:47:09,875 --> 00:47:14,875 ‎Biên dịch: Ha Vu