1
00:00:57,015 --> 00:01:00,269
Không sao. Michael không thể hại cô nữa.
2
00:01:32,259 --> 00:01:34,928
DỰA TRÊN TIỂU THUYẾT
CỦA SARAH PERRY
3
00:01:43,896 --> 00:01:46,440
Thuồng Luồng Xứ Essex
4
00:02:00,996 --> 00:02:03,373
Xin chia buồn với mất mát của gia đình.
5
00:02:03,457 --> 00:02:06,001
- Nếu cần gì, hãy cho chúng tôi biết.
- Cảm ơn cô.
6
00:02:09,128 --> 00:02:10,631
Xin chia buồn.
7
00:02:19,431 --> 00:02:21,225
Xin chia buồn.
8
00:02:43,372 --> 00:02:44,831
Đến lúc về rồi nhỉ?
9
00:02:45,374 --> 00:02:48,043
Aldwinter. Stella nói
ở đó có nhà thôn dã cho thuê.
10
00:02:48,126 --> 00:02:49,545
Gì cơ?
11
00:02:51,505 --> 00:02:55,676
Cora, cô đã thấy một cô gái
chết trong vòng tay em gái mình.
12
00:02:55,759 --> 00:02:58,929
- Sao cô còn muốn quay lại đó?
- Tôi phải biết ngoài đó có gì.
13
00:03:00,347 --> 00:03:02,516
Và con muốn ở lại Essex nhỉ?
14
00:03:02,599 --> 00:03:04,977
Không, con ghét không khí trong lành.
15
00:03:08,897 --> 00:03:11,441
Sống trong nhà thôn dã
một thời gian cũng thú vị.
16
00:03:14,152 --> 00:03:16,196
Cô có thể về và lấy đồ của cháu.
17
00:03:17,281 --> 00:03:19,074
Mua thêm truyện Sherlock nữa.
18
00:03:24,538 --> 00:03:26,206
Tôi cần tiền mua vé tàu.
19
00:03:27,249 --> 00:03:30,043
Tất nhiên rồi.
Và nếu phải trả chi phí khác,
20
00:03:30,127 --> 00:03:32,004
- tôi sẵn lòng…
- Tôi có thể tự lo.
21
00:03:37,885 --> 00:03:39,344
Hãy về London đi.
22
00:03:39,928 --> 00:03:41,722
Tôi rất xin lỗi, Luke. Tôi không thể.
23
00:03:41,805 --> 00:03:43,307
Cô đang bị sốc.
24
00:03:43,390 --> 00:03:46,643
Khi quay lại London,
cô sẽ lại thấy mình như trước.
25
00:03:46,727 --> 00:03:50,230
- Tôi vẫn là chính mình mà.
- Không. Tin tôi đi, tôi đã thấy việc này.
26
00:03:51,690 --> 00:03:53,150
- Việc này? Cái…
- Vâng.
27
00:03:53,233 --> 00:03:55,986
Một người phụ nữ lo lắng. Mong muốn
trở lại khung cảnh gây tổn thương.
28
00:03:56,069 --> 00:03:57,571
- Tôi trở lại để giúp.
- Ý cô là sao?
29
00:03:57,654 --> 00:04:00,866
Tôi có thể nói chuyện với mọi người.
Lập luận, giải thích cho họ.
30
00:04:00,949 --> 00:04:02,993
Cô muốn nói với họ
về giả thuyết về thằn lằn của cô? Bây giờ?
31
00:04:03,076 --> 00:04:04,953
Cora, một cô gái mới chết đấy.
32
00:04:05,037 --> 00:04:07,831
- Tôi thực sự nghĩ…
- Sao? Tôi nên từ bỏ ý tưởng của mình?
33
00:04:08,415 --> 00:04:09,917
Anh đâu có từ bỏ.
34
00:04:10,000 --> 00:04:12,878
- Tôi là bác sĩ có bằng cấp.
- Tôi không phải bệnh nhân của anh.
35
00:04:20,761 --> 00:04:21,845
Cô sẽ viết thư chứ?
36
00:04:24,681 --> 00:04:25,807
Tất nhiên rồi.
37
00:04:35,275 --> 00:04:38,153
- Đến ga tàu hỏa.
- Vâng.
38
00:05:56,899 --> 00:05:57,941
Nó nhỏ quá.
39
00:05:58,025 --> 00:06:00,611
To hơn quán rượu.
Con có phòng riêng ở đây.
40
00:06:00,694 --> 00:06:02,487
Con có phòng riêng ở London.
41
00:06:16,210 --> 00:06:17,544
Có hay không?
42
00:06:18,754 --> 00:06:20,130
Cô có khuyên đọc nó không?
43
00:06:21,965 --> 00:06:23,091
Có.
44
00:06:24,134 --> 00:06:25,427
Nghe này.
45
00:06:25,928 --> 00:06:29,640
"Những gì cứng rắn sẽ thành không khí.
Những gì thiêng liêng đều là trần tục".
46
00:06:32,100 --> 00:06:33,310
Shakespeare?
47
00:06:34,269 --> 00:06:35,604
Karl Marx.
48
00:06:35,687 --> 00:06:37,898
Chắc là Tuyên Ngôn Của Đảng Cộng Sản.
49
00:06:40,442 --> 00:06:44,071
Sao cô trở nên cấp tiến như vậy?
50
00:06:46,323 --> 00:06:47,991
Tôi sinh ra ở Bethnal Green.
51
00:06:48,825 --> 00:06:52,496
Khi mọi thứ xung quanh đổ vỡ,
ta sẽ tìm ý tưởng mới.
52
00:06:52,579 --> 00:06:55,999
Cora đối phó thế nào với một người
chủ nghĩa xã hội nhiệt thành trong nhà?
53
00:06:56,083 --> 00:06:57,960
Cô ấy và tôi không khác nhau lắm.
54
00:06:58,043 --> 00:06:59,878
Trong ngôi nhà phố lớn của cô ấy.
55
00:06:59,962 --> 00:07:01,380
Nó là của chồng cô ấy.
56
00:07:01,463 --> 00:07:04,132
- Cùng trang sức của cô ấy?
- Cô ấy đem cho hết rồi.
57
00:07:07,845 --> 00:07:09,096
Hai người thân thiết hả?
58
00:07:09,596 --> 00:07:11,056
Vâng, có thể nói như vậy.
59
00:07:11,139 --> 00:07:13,267
- Cô ấy tâm sự với cô?
- Đôi khi.
60
00:07:13,350 --> 00:07:14,768
Về chuyện con tim?
61
00:07:19,439 --> 00:07:20,941
Chà… Ý tôi là…
62
00:07:21,942 --> 00:07:24,778
- Cô nghĩ cô ấy sẽ…
- Cô nghĩ cô ấy sẽ ở Essex lâu không?
63
00:07:27,239 --> 00:07:28,490
Tôi không biết.
64
00:07:29,324 --> 00:07:31,493
Từ giờ, Cora làm điều mình muốn.
65
00:07:32,119 --> 00:07:34,746
- Đúng thế nhỉ?
- Như anh, chắc chắn thế, bác sĩ Garrett.
66
00:08:05,277 --> 00:08:07,529
Ôi. Con tìm thấy nó ở đâu vậy?
67
00:08:07,613 --> 00:08:10,032
Ngay bên ngoài. Con giữ nó được không?
68
00:08:11,491 --> 00:08:13,327
Đến khi ta tìm ra chủ của nó.
69
00:08:14,745 --> 00:08:16,121
Con còn thấy gì nữa?
70
00:08:16,205 --> 00:08:18,207
Rất nhiều người mặc đồ đen.
71
00:08:46,276 --> 00:08:48,445
- Henry.
- Cha nghe họ nói gì chưa?
72
00:08:48,529 --> 00:08:49,613
Chưa.
73
00:08:50,906 --> 00:08:53,367
Gracie bị bắt đi vì tội lỗi của nó.
74
00:08:55,452 --> 00:09:00,040
Không, Henry.
Con bé bị chết đuối. Được chứ?
75
00:09:00,832 --> 00:09:02,835
Đó là một tai nạn. Tai nạn thảm khốc.
76
00:09:07,923 --> 00:09:09,633
Giờ Chúa sẽ bảo vệ con bé.
77
00:09:15,722 --> 00:09:17,891
Như ta phải bảo vệ Naomi.
78
00:09:32,573 --> 00:09:33,949
Con biết phải làm gì?
79
00:09:46,628 --> 00:09:47,963
Tớ hát cho cậu nhé?
80
00:09:49,173 --> 00:09:51,425
- Để tớ hát cho cậu nghe.
- Ừ.
81
00:10:04,605 --> 00:10:11,111
Tít tận rừng kia có một sảnh lớn
82
00:10:11,195 --> 00:10:16,700
Vang bên tai tôi
Tiếng chuông thiên đường
83
00:10:16,783 --> 00:10:22,915
Bao trùm tất cả
Một lớp vải phủ màu tím
84
00:10:22,998 --> 00:10:29,421
Bao trùm tất cả
Một lớp vải phủ màu tím
85
00:10:33,217 --> 00:10:39,056
Trong sảnh lớn có một chiếc giường
86
00:10:39,139 --> 00:10:44,978
Vang bên tai tôi
Tiếng chuông thiên đường
87
00:10:45,062 --> 00:10:51,068
Bao trùm tất cả
Một màu đỏ thắm tươi
88
00:10:51,151 --> 00:10:57,950
Bao trùm tất cả
Một màu đỏ thắm tươi
89
00:11:01,620 --> 00:11:05,791
Dưới chiếc giường là…
90
00:11:20,013 --> 00:11:21,181
Xin lỗi.
91
00:11:21,265 --> 00:11:23,100
Một nửa là nước
92
00:11:23,183 --> 00:11:25,394
Sao cô ta còn ở đây cơ chứ?
93
00:11:25,477 --> 00:11:28,146
Nửa kia là máu
94
00:11:28,230 --> 00:11:33,110
Một nửa là nước
Nửa kia là máu…
95
00:11:33,193 --> 00:11:34,486
Cô Seaborne.
96
00:11:35,237 --> 00:11:37,531
- Cora.
- Tôi chỉ đến để tỏ lòng thương tiếc.
97
00:11:37,614 --> 00:11:39,575
Xin lỗi vì làm mọi người bực.
98
00:11:48,667 --> 00:11:52,212
Stella và tôi,
chúng tôi không nghĩ cô quay lại.
99
00:11:53,505 --> 00:11:56,300
Chà, tôi tưởng có thể giúp.
Là tiếng nói của lý lẽ.
100
00:11:56,383 --> 00:11:59,303
- Bằng cách nào?
- Thì, tôi có thể giải thích mọi việc.
101
00:12:00,971 --> 00:12:02,723
Không, cô đến tìm thuồng luồng của mình.
102
00:12:06,393 --> 00:12:08,645
Tôi nên đi. Frankie đang dỡ đồ.
103
00:12:10,230 --> 00:12:11,481
Tôi sẽ đưa cô về.
104
00:12:15,402 --> 00:12:17,029
Tôi không đến đây để gây chuyện.
105
00:12:17,112 --> 00:12:20,866
Nhưng cô muốn
tìm hiểu mọi thứ, đặt câu hỏi.
106
00:12:21,491 --> 00:12:22,576
Tôi muốn thế.
107
00:12:24,578 --> 00:12:27,247
Mọi người đang sợ hãi, cô cần cẩn thận.
108
00:12:27,331 --> 00:12:28,373
Vâng, tất nhiên.
109
00:12:28,457 --> 00:12:30,334
Nhưng Stella sẽ muốn gặp cô đấy.
110
00:12:30,834 --> 00:12:32,294
Khi nào cô thu xếp xong thì đến nhé?
111
00:12:32,377 --> 00:12:33,795
Tôi rất muốn.
112
00:12:37,674 --> 00:12:39,676
Mong cha không phản đối việc tôi đến.
113
00:12:41,053 --> 00:12:46,141
Chà, cô đang cố hiểu, cố tìm sự thật.
114
00:12:48,268 --> 00:12:49,603
Tôi đồng ý việc đó.
115
00:13:13,752 --> 00:13:16,004
Người hầu của cô
vẫn thức để chăm sóc cô chứ?
116
00:13:16,505 --> 00:13:18,131
Tôi là người hầu mà.
117
00:13:18,924 --> 00:13:23,220
- Tất nhiên. Tôi ngốc thật. Tôi…
- Tôi… Tôi đùa đấy, Spencer.
118
00:13:30,727 --> 00:13:31,937
Maureen, gì vậy?
119
00:13:32,020 --> 00:13:33,063
Có vụ nổ ở xưởng vũ khí.
120
00:13:33,146 --> 00:13:35,732
Tôi nghĩ một người bị rách màng ngoài tim.
121
00:13:35,816 --> 00:13:38,318
- Anh ấy có trẻ không?
- Có. Và khỏe mạnh.
122
00:13:39,528 --> 00:13:40,654
Vào thôi.
123
00:13:40,737 --> 00:13:42,197
Lại thế rồi.
124
00:13:46,493 --> 00:13:47,870
Tôi nhờ cô một việc được không?
125
00:13:50,956 --> 00:13:54,793
Anh ấy sẽ ổn, bác sĩ.
Anh thấy đó, gần như không chảy máu.
126
00:14:01,341 --> 00:14:04,428
Tôi nghĩ màng bao quanh
tim của anh trai cô bị rách.
127
00:14:05,053 --> 00:14:06,263
Anh ấy đang chảy máu…
128
00:14:07,890 --> 00:14:10,517
trong. Rất nhanh.
129
00:14:11,268 --> 00:14:12,811
Ta phải phẫu thuật ngay.
130
00:14:13,979 --> 00:14:16,690
Với… Với tim anh ấy hả?
Có… Có an toàn không?
131
00:14:16,773 --> 00:14:19,526
Tôi phải nói thật với cô.
Lần trước thử làm, tôi đã thất bại.
132
00:14:19,610 --> 00:14:21,445
Nhưng trong y học, luôn có lần đầu
133
00:14:21,528 --> 00:14:23,822
và không làm thế
thì sáng mai anh trai cô cũng chết.
134
00:14:23,906 --> 00:14:25,115
Đây là hi vọng cuối cùng.
135
00:14:27,159 --> 00:14:28,619
Chuẩn bị mặt nạ.
136
00:14:29,286 --> 00:14:31,371
Cô nên đợi ở ngoài.
Bạn tôi sẽ ngồi cùng cô.
137
00:14:38,212 --> 00:14:40,797
Xin hãy làm hết sức mình.
138
00:14:41,840 --> 00:14:43,300
Đi nào.
139
00:14:48,805 --> 00:14:49,848
Đẹp lắm.
140
00:14:52,184 --> 00:14:55,145
Cần tôi liên lạc với ai đó không?
Người nhà chẳng hạn?
141
00:14:56,563 --> 00:14:58,649
Năm ngoái, Nev và tôi từ Ấn Độ qua đây.
142
00:14:59,816 --> 00:15:01,193
Chúng tôi không quen ai ở đây.
143
00:15:07,157 --> 00:15:08,659
Sao cô đến London?
144
00:15:11,495 --> 00:15:13,455
Chúng tôi đến cùng một gia đình Anh.
145
00:15:14,414 --> 00:15:17,668
Tôi là cô bảo mẫu
còn Nev là gia sư nhà họ.
146
00:15:19,169 --> 00:15:23,006
Nhưng họ đổi ý khi chúng tôi đến.
147
00:15:24,633 --> 00:15:26,009
Sa thải chúng tôi.
148
00:15:28,887 --> 00:15:30,347
Tôi rất tiếc.
149
00:15:35,269 --> 00:15:36,395
Kéo.
150
00:15:42,067 --> 00:15:43,360
Kẹp.
151
00:15:57,207 --> 00:15:58,333
Anh sẵn sàng chưa?
152
00:16:10,012 --> 00:16:11,263
Kim.
153
00:16:11,346 --> 00:16:12,723
Gạc.
154
00:16:37,539 --> 00:16:38,540
Kéo.
155
00:16:50,594 --> 00:16:54,264
Vết thương không bị…
ảnh hưởng. Đóng ngực anh ấy lại.
156
00:16:54,348 --> 00:16:56,725
Ta cần đợi anh ấy tỉnh lại.
157
00:17:28,048 --> 00:17:29,675
Lẽ ra nó phải mở lại rồi.
158
00:17:32,511 --> 00:17:34,054
Hãy kiên nhẫn chờ.
159
00:17:54,491 --> 00:17:55,534
Anh ấy đang tỉnh này.
160
00:18:02,082 --> 00:18:03,125
Luke.
161
00:18:04,626 --> 00:18:06,003
Luke.
162
00:18:10,549 --> 00:18:13,260
Nó diễn ra suôn sẻ.
Mọi việc ổn cả. Bình tĩnh.
163
00:18:13,343 --> 00:18:15,095
Chào Nev.
164
00:18:18,223 --> 00:18:21,185
Lúc đó, anh ở gần nhà thờ St. Paul,
165
00:18:22,978 --> 00:18:26,064
tự hỏi… sao mái vòm chưa đổ.
166
00:18:27,691 --> 00:18:31,153
Xin phép, tôi phải tìm bác sĩ Garrett.
167
00:18:40,871 --> 00:18:41,997
Luke?
168
00:18:45,083 --> 00:18:46,460
Luke.
169
00:18:46,543 --> 00:18:47,628
Anh làm gì thế?
170
00:18:48,295 --> 00:18:51,465
Tôi tưởng tôi có thể… Tôi không hề biết.
171
00:18:53,008 --> 00:18:55,302
Tôi không nghi ngờ một giây.
172
00:19:17,449 --> 00:19:18,450
Mời cô vào.
173
00:19:21,954 --> 00:19:23,997
Cô mang cái này đến.
174
00:19:24,081 --> 00:19:25,290
Cảm ơn cô.
175
00:19:26,083 --> 00:19:30,254
Xin lỗi nếu hôm qua tôi thất lễ.
Tôi chỉ muốn đến chia buồn.
176
00:19:31,171 --> 00:19:35,175
Tôi thuê căn nhà bên cạnh,
nếu cần bất cứ gì thì cứ bảo tôi.
177
00:19:37,511 --> 00:19:38,971
Tôi chân thành chia buồn
với mất mát của anh.
178
00:19:41,348 --> 00:19:43,100
Chồng tôi mới mất nhưng…
179
00:19:46,019 --> 00:19:47,271
mất con gái thì…
180
00:19:47,354 --> 00:19:50,357
Cô nói đúng. Nó chẳng bình thường.
181
00:19:54,528 --> 00:19:57,739
- Anh nghĩ có gì ngoài đó?
- Tôi nghĩ cô nên đi.
182
00:20:08,834 --> 00:20:13,964
Con gà mà con trai cô bắt…
nó của ông Cracknell.
183
00:20:14,047 --> 00:20:15,507
Ở ngoài đầm lầy.
184
00:20:15,591 --> 00:20:16,758
Cảm ơn cháu.
185
00:21:18,237 --> 00:21:20,739
- Chào cô Seaborne.
- Xin chào.
186
00:21:21,490 --> 00:21:24,076
- Cô gặp ông Cracknell có chuyện gì?
- Chúng tôi giữ con gà của ông ấy.
187
00:21:24,159 --> 00:21:25,452
Cẩn thận nhé.
188
00:21:25,536 --> 00:21:27,120
Ý cha là sao ạ?
189
00:21:27,871 --> 00:21:29,039
Ông ta không đi nhà thờ.
190
00:21:29,122 --> 00:21:30,624
Mẹ con cháu cũng không đi.
191
00:21:44,847 --> 00:21:46,390
Chào ông.
192
00:21:46,473 --> 00:21:47,766
Ông Cracknell?
193
00:21:49,226 --> 00:21:51,395
Những người lạ yêu thích thuồng luồng.
194
00:21:52,062 --> 00:21:53,564
Và đó là gà của tôi.
195
00:21:53,647 --> 00:21:56,608
Xin lỗi. Hi vọng
ông không nghĩ nó bị ăn trộm.
196
00:21:56,692 --> 00:21:58,151
Bởi quái thú à?
197
00:21:59,945 --> 00:22:02,155
Ông có tin là có gì ngoài đó không?
198
00:22:02,239 --> 00:22:04,533
Với tôi, tin gì không quan trọng.
199
00:22:05,784 --> 00:22:07,744
- Vào chuồng.
- Ông có bằng chứng?
200
00:22:09,746 --> 00:22:11,874
Ý tôi là nếu ta không tin là có Chúa
201
00:22:11,957 --> 00:22:13,792
thì cũng không tin là có quỷ dữ.
202
00:22:15,294 --> 00:22:17,129
Vậy ông nghĩ
Gracie Banks đã gặp chuyện gì?
203
00:22:19,131 --> 00:22:21,592
Năm nào chả có người chết ở đầm lầy.
204
00:22:22,384 --> 00:22:24,428
Người ta chủ quan về thủy triều.
205
00:22:25,929 --> 00:22:29,892
Ông từng thấy thứ gì khác thường không?
Một sinh vật biển?
206
00:22:29,975 --> 00:22:32,686
Không. Toàn lươn, hải cẩu.
207
00:22:33,520 --> 00:22:34,688
Nhưng không có quái vật.
208
00:22:35,355 --> 00:22:37,316
Xin lỗi ông Cracknell.
209
00:22:37,399 --> 00:22:39,026
Tên chúng là gì ạ?
210
00:22:39,693 --> 00:22:41,987
Gog và Magog.
211
00:22:43,655 --> 00:22:45,115
Tôi đùa đấy.
212
00:22:46,408 --> 00:22:47,618
Cháu muốn cho chúng ăn không?
213
00:22:54,750 --> 00:22:55,751
Đây.
214
00:22:58,128 --> 00:23:00,422
- Cảm ơn ông.
- Không có gì.
215
00:23:17,231 --> 00:23:19,149
Con kể điều này với cha được không?
216
00:23:20,025 --> 00:23:21,151
Tất nhiên rồi.
217
00:23:25,447 --> 00:23:26,740
Con đã thấy con thuồng luồng đó.
218
00:23:30,077 --> 00:23:31,453
Con chắc chứ?
219
00:23:33,830 --> 00:23:35,457
Giờ con thấy nó cả vào buổi đêm.
220
00:23:38,544 --> 00:23:40,712
Trong bóng tối như nó đang chờ con.
221
00:23:40,796 --> 00:23:42,506
- Không, Naomi.
- Đúng thế đấy.
222
00:23:44,424 --> 00:23:45,551
Con cảm thấy nó.
223
00:23:45,634 --> 00:23:46,802
Chỉ là…
224
00:23:49,012 --> 00:23:51,849
vào buổi đêm,
ta hay để nỗi sợ chế ngự mình.
225
00:24:20,794 --> 00:24:22,296
- Chào Stella.
- Chào cô.
226
00:24:23,422 --> 00:24:24,464
Chào cháu.
227
00:24:24,548 --> 00:24:26,008
Rất vui khi thấy cháu.
228
00:24:26,091 --> 00:24:28,552
Cả nhà thế nào? Bọn trẻ thế nào?
229
00:24:29,261 --> 00:24:30,387
Hơi bất an.
230
00:24:32,014 --> 00:24:33,015
Vào đi.
231
00:24:34,641 --> 00:24:36,143
Cô Cora. Frankie.
232
00:24:38,312 --> 00:24:39,354
Cháu đang làm gì thế?
233
00:24:39,438 --> 00:24:42,649
- Khoa học. Thật tẻ nhạt.
- Ít ra em còn được học môn đó.
234
00:24:43,817 --> 00:24:44,902
Con gái không học khoa học à?
235
00:24:44,985 --> 00:24:48,614
Ta đều cần khoa học để hiểu thế giới.
236
00:24:49,239 --> 00:24:52,034
Cô dạy chúng cháu một tiết nhé?
Nói với mọi người lý do cô ở đây?
237
00:24:53,160 --> 00:24:56,330
Cô rất sẵn lòng.
Cô có thể mang các hóa thạch đến.
238
00:24:56,830 --> 00:24:59,917
- Nếu cô nghĩ đó là ý hay?
- Tất nhiên rồi.
239
00:25:00,000 --> 00:25:03,295
- Tôi sẽ bảo Will thu xếp.
- Mà Will đâu?
240
00:25:03,378 --> 00:25:04,379
Trong phòng làm việc.
241
00:25:04,463 --> 00:25:06,048
Tôi sẽ đến chào.
242
00:25:12,179 --> 00:25:13,430
Cô Seaborne.
243
00:25:13,514 --> 00:25:15,682
Cora. Tôi…
244
00:25:15,766 --> 00:25:18,560
Không ngờ một mục sư vùng quê
lại hiểu biết như vậy.
245
00:25:20,896 --> 00:25:22,814
Trí tưởng tượng kém đến mức khó tin.
246
00:25:30,697 --> 00:25:32,533
Cha làm gì ở đây, Will?
247
00:25:32,616 --> 00:25:33,617
Ý cô là sao?
248
00:25:34,785 --> 00:25:37,996
Người như cha, ở đầm lầy này.
249
00:25:40,999 --> 00:25:42,835
Tôi cũng có thể hỏi cô câu đó.
250
00:25:45,504 --> 00:25:49,383
Nhìn xem tôi tìm thấy gì
khi đi dạo buổi sáng này.
251
00:25:51,051 --> 00:25:53,011
Tôi không nghĩ là cha thích sưu tầm đấy.
252
00:25:53,095 --> 00:25:57,391
À, cô khiến tôi muốn tìm hiểu
cả dưới đất lẫn trên trời.
253
00:26:01,186 --> 00:26:03,689
Đây là gì vậy? Cô biết không?
254
00:26:05,274 --> 00:26:07,109
Một loại tôm hùm.
255
00:26:08,485 --> 00:26:12,281
Hoploparia hay… Cha tìm thấy nó ở đâu?
256
00:26:12,364 --> 00:26:16,326
Gần vách núi ở St. Osyth.
Hôm nào tôi có thể chỉ cho cô.
257
00:26:16,410 --> 00:26:17,411
Cảm ơn cha.
258
00:26:22,124 --> 00:26:23,125
Cứ giữ nó nhé.
259
00:26:26,044 --> 00:26:28,005
Lát nữa tôi sẽ ra. Tôi sẽ…
260
00:26:30,841 --> 00:26:32,301
Cái đó là gì?
261
00:26:33,051 --> 00:26:35,095
Màu đó lạ nhỉ?
262
00:26:35,179 --> 00:26:36,889
Con và cô đang chia sẻ kho báu.
263
00:26:38,640 --> 00:26:40,058
Nếu được?
264
00:26:42,936 --> 00:26:43,979
Tất nhiên là được.
265
00:26:48,066 --> 00:26:49,902
Cháu tìm thấy nó bên Sông Thames.
266
00:26:49,985 --> 00:26:53,989
Thật hả? Chắc nó là cái cô thích.
267
00:26:58,076 --> 00:26:59,620
Khi nào thì Martha quay lại ạ?
268
00:27:00,162 --> 00:27:01,455
Mẹ hi vọng là sớm.
269
00:27:06,210 --> 00:27:09,463
"Anh Luke Garrett đã thực hiện
270
00:27:09,546 --> 00:27:12,883
- ca phẫu thuật màng tim đầu tiên…"
- Chúng tôi biết.
271
00:27:12,966 --> 00:27:16,803
"…ở Bệnh viện Borough, London.
272
00:27:16,887 --> 00:27:21,308
Kỳ tích phẫu thuật cứu người có thể nói
là kỳ diệu này của anh Garrett…"
273
00:27:21,391 --> 00:27:23,727
- Kỳ diệu?
- Ôi, im đi, Garrett.
274
00:27:23,810 --> 00:27:27,481
"…không thể bị đánh giá thấp.
275
00:27:27,564 --> 00:27:31,276
Nó có thể mở rộng,
không chỉ giới hạn của y học…"
276
00:27:31,360 --> 00:27:34,530
Cô làm gì ở đây?
Không phải tôi không vui khi gặp cô.
277
00:27:34,613 --> 00:27:37,157
Có lẽ bác sĩ Garrett
đã làm được điều kỳ diệu.
278
00:27:37,241 --> 00:27:39,076
Có lẽ anh ấy chính là Chúa Giê-xu
279
00:27:39,159 --> 00:27:41,828
nhưng hãy cho tôi thấy một bệnh nhân
bình phục mà không có dinh dưỡng tốt.
280
00:27:41,912 --> 00:27:43,372
Tôi sẽ đi với cô.
281
00:27:44,081 --> 00:27:47,251
Anh Garrett nhận hết vinh quang rồi.
Tôi chỉ biết theo sau.
282
00:27:48,252 --> 00:27:51,630
"Đây là sự đóng góp rất lớn cho…"
283
00:27:58,971 --> 00:28:01,598
"Vì cô ấy là người dễ dàng làm với…"
284
00:28:01,682 --> 00:28:03,016
Trông anh đỡ hơn nhiều rồi.
285
00:28:03,100 --> 00:28:04,977
Cảm ơn bác sĩ.
286
00:28:05,060 --> 00:28:08,146
Anh nên cảm ơn anh Garrett nếu gặp anh ấy.
287
00:28:08,230 --> 00:28:10,941
Cho tôi xem qua vết thương nhé?
288
00:28:22,661 --> 00:28:24,997
- Cảm ơn cô.
- Tôi tiện làm bánh ấy mà.
289
00:28:25,080 --> 00:28:26,415
Cô thật tốt.
290
00:28:28,917 --> 00:28:32,045
Hồi tôi bằng tuổi cô,
anh trai tôi cũng ngã bệnh. Vất vả lắm.
291
00:28:32,129 --> 00:28:33,547
Bố mẹ cô cũng không ở bên à?
292
00:28:35,716 --> 00:28:38,427
Không sao. Cũng lâu rồi. Mười năm.
293
00:28:40,762 --> 00:28:45,851
- Giờ anh trai cô ổn chứ?
- Không. Sốt phát ban. Anh ấy không…
294
00:28:45,934 --> 00:28:47,227
Tôi rất tiếc.
295
00:28:49,438 --> 00:28:50,981
Xét về nhiều mặt, tôi may mắn.
296
00:28:51,064 --> 00:28:53,192
Tôi có công việc tốt và có nhà.
297
00:28:56,445 --> 00:28:59,656
Cứ tưởng anh ấy sẽ vui hơn
khi nghĩ là sắp được về nhà.
298
00:29:00,407 --> 00:29:03,702
Khi anh cho cả danh sách thuốc và
nhất định bảo anh ấy nghỉ làm một tháng?
299
00:29:03,785 --> 00:29:04,870
Ít nhất là thế.
300
00:29:05,495 --> 00:29:06,955
Vậy họ trả tiền thuê nhà thế nào?
301
00:29:07,831 --> 00:29:09,458
Cô nghĩ họ sẽ bị đuổi khỏi nhà?
302
00:29:09,541 --> 00:29:13,253
Dĩ nhiên là không. Anh ấy sẽ lại
chất thuốc súng vào sáng sớm thứ Hai.
303
00:29:13,337 --> 00:29:16,215
Không. Không, Martha.
Thế thì anh ấy khó mà hồi phục.
304
00:29:16,298 --> 00:29:17,841
Phải có người bảo anh ấy.
305
00:29:17,925 --> 00:29:21,178
Gì? Rằng cách nào anh ấy cũng khổ?
Tôi sẽ nói hay anh nói?
306
00:29:32,564 --> 00:29:34,316
Tôi nghĩ nếu hồi trước tôi sáng suốt
307
00:29:34,399 --> 00:29:38,570
thì chắc giờ tôi đang ngồi ở nghị trường
bàn luận về những điều khoản luật rồi.
308
00:29:39,655 --> 00:29:44,117
Nhưng thực sự, tôi…
tôi thích dành thời gian
309
00:29:45,369 --> 00:29:48,413
chỉ dẫn Cracknell về với Chúa,
người chưa từng bỏ ông ấy.
310
00:29:49,915 --> 00:29:50,958
Hay…
311
00:29:53,085 --> 00:29:58,549
Điều tôi thực sự đã muốn
là mục đích, không phải thành tựu.
312
00:29:59,341 --> 00:30:00,717
Cô thấy sự khác biệt không?
313
00:30:03,887 --> 00:30:05,055
Và ngoài ra,
314
00:30:06,765 --> 00:30:08,559
tôi tương xứng với Stella.
315
00:30:10,978 --> 00:30:13,355
Giờ, nó ở đoạn này.
316
00:30:14,648 --> 00:30:17,401
Có vẻ như đã có lở đất
trong trận động đất.
317
00:30:17,484 --> 00:30:19,653
Ồ, vâng. Cả khu vực này
bị tác động nặng nề.
318
00:30:32,457 --> 00:30:34,084
Tôi sẽ quay lại, mang theo dụng cụ.
319
00:30:34,168 --> 00:30:35,794
Cô hi vọng tìm thấy gì?
320
00:30:37,212 --> 00:30:38,714
Một mối liên kết rõ ràng với quá khứ.
321
00:30:40,174 --> 00:30:42,426
Với những sinh vật
xuất hiện trước chúng ta.
322
00:30:44,595 --> 00:30:46,180
Với cái thứ mà cô nghĩ là ở ngoài đó.
323
00:30:48,724 --> 00:30:49,933
Có lẽ thế.
324
00:30:54,021 --> 00:30:59,026
Sao hóa thạch vô tri vô giác chứng minh
được sự tồn tại của sinh vật sống?
325
00:31:00,903 --> 00:31:04,907
Nó không thể.
Nhưng có thể cho ta gợi ý. Manh mối.
326
00:31:06,783 --> 00:31:07,951
Cô thực sự tin điều đó à?
327
00:31:09,453 --> 00:31:10,787
Tôi nghĩ là tôi tin.
328
00:31:12,915 --> 00:31:15,792
Tôi không rõ
về sự khác biệt giữa nghĩ và tin.
329
00:31:16,752 --> 00:31:18,837
Lúc nào cha dạy tôi nhé.
330
00:31:21,131 --> 00:31:24,092
Tôi tưởng cô thích bằng chứng rõ ràng
hơn là giả thuyết chứ.
331
00:31:25,135 --> 00:31:27,930
Khoa học cũng cần có ước mơ
như thần học của cha.
332
00:31:28,722 --> 00:31:32,976
Để liều tin,
từ không hiểu biết đến am hiểu.
333
00:31:36,563 --> 00:31:37,814
Niềm tin.
334
00:31:50,494 --> 00:31:52,204
Cô có tin là có thuồng luồng không?
335
00:31:56,208 --> 00:31:57,751
Cô không biết, Frankie.
336
00:31:59,253 --> 00:32:01,296
Chắc là ta chưa có mọi câu trả lời.
337
00:32:03,215 --> 00:32:04,341
Nhưng đừng nói với chồng cô nhé.
338
00:32:04,424 --> 00:32:05,968
Cháu có thể giữ bí mật.
339
00:32:07,386 --> 00:32:08,554
Cô cũng vậy.
340
00:32:12,432 --> 00:32:14,226
Họ thu hoạch hàu.
341
00:32:15,060 --> 00:32:17,062
Hồi bé, tôi cũng thường làm việc đó.
342
00:32:17,145 --> 00:32:19,606
Ồ. Tôi tưởng cô là người thành phố.
343
00:32:19,690 --> 00:32:21,775
Không, tôi sống bên bờ biển
đến khi 16 tuổi.
344
00:32:23,694 --> 00:32:26,697
Bố tôi đưa tôi đến London
để gặp chồng tôi.
345
00:32:30,033 --> 00:32:31,702
Tôi rất tiếc. Hẳn cô nhớ chồng lắm.
346
00:32:36,957 --> 00:32:40,002
Thứ đầu tiên cha thấy khi đến nhà tôi là…
347
00:32:41,545 --> 00:32:43,589
là chiếc bình kintsugi.
348
00:32:44,464 --> 00:32:48,760
Là đồ gốm bị vỡ và được vá bằng vàng.
349
00:32:48,844 --> 00:32:49,845
Nó đẹp lắm.
350
00:32:52,222 --> 00:32:54,266
Michael tặng nó cho tôi
khi bọn tôi gặp nhau.
351
00:32:59,521 --> 00:33:03,942
Anh ấy bảo muốn làm tôi vỡ ra
rồi lấy vàng sửa lại.
352
00:33:10,532 --> 00:33:11,783
Anh ta đã làm cô đau à?
353
00:33:26,173 --> 00:33:27,508
Nhìn kìa.
354
00:34:21,186 --> 00:34:22,938
Hơi khác khu Knightsbridge nhỉ?
355
00:34:46,210 --> 00:34:49,505
- Xin chào. Cảm ơn vì đã đến.
- Không có gì.
356
00:34:49,590 --> 00:34:50,757
Thật vui khi gặp cô.
357
00:34:54,594 --> 00:34:56,304
- Bệnh nhân sao rồi?
- Ổn hơn.
358
00:34:57,181 --> 00:34:59,725
Tôi vệ sinh vết thương mỗi ngày,
như anh nói.
359
00:35:10,861 --> 00:35:11,862
Có đau không?
360
00:35:12,863 --> 00:35:14,323
Chỉ khi tôi thở.
361
00:35:14,907 --> 00:35:16,074
Tốt lắm.
362
00:35:20,287 --> 00:35:21,455
Cảm ơn cô.
363
00:35:38,305 --> 00:35:41,350
Cồn thuốc phiện. Tôi không tính tiền đâu.
364
00:35:42,309 --> 00:35:43,602
Cảm ơn anh.
365
00:35:44,269 --> 00:35:46,605
Nếu anh hứa không đi làm trở lại.
366
00:35:48,106 --> 00:35:49,650
Tôi đã mất việc rồi.
367
00:35:51,485 --> 00:35:52,694
Cô xoay xở thế nào?
368
00:35:54,404 --> 00:35:55,989
Cũng đủ qua ngày.
369
00:35:59,326 --> 00:36:01,453
Tôi sẽ trả giúp tiền thuê nhà
trong thời gian anh hồi phục.
370
00:36:02,996 --> 00:36:05,249
Anh đã có đóng góp
vô cùng to lớn cho y học.
371
00:36:06,083 --> 00:36:08,794
- Đó là điều nhỏ nhất chúng tôi làm được.
- Anh đã cứu mạng anh trai tôi.
372
00:36:08,877 --> 00:36:10,462
Tôi nài nỉ đấy.
373
00:36:21,431 --> 00:36:22,558
Chúng tôi không muốn của bố thí.
374
00:36:23,141 --> 00:36:25,477
Nev và tôi là những người có học,
từng tự lo việc của mình.
375
00:36:25,561 --> 00:36:30,065
- Tôi biết. Cứ coi là khoản vay đến khi…
- Đến khi gì?
376
00:36:30,148 --> 00:36:33,110
Chúng tôi kẹt trong khu ổ chuột này,
làm diêm và thuốc súng.
377
00:36:33,193 --> 00:36:35,654
- Cô không thấy à?
- Có.
378
00:36:35,737 --> 00:36:38,365
- Đó là lý do tôi theo chủ nghĩa xã hội.
- Bọn phá rối.
379
00:36:50,377 --> 00:36:53,046
Đôi khi, ta phải gây rối
thì mới tạo ra thay đổi.
380
00:36:53,922 --> 00:36:57,301
Xong rồi. Ổn cả.
Cồn thuốc phiện sẽ giúp anh ấy đỡ đau.
381
00:36:58,427 --> 00:36:59,845
Một lần nữa, cảm ơn bác sĩ.
382
00:37:02,097 --> 00:37:04,850
Mời cô đến cuộc họp. Cô sẽ được chào đón.
383
00:37:09,188 --> 00:37:10,689
Chúc mọi điều tốt đẹp.
384
00:37:17,196 --> 00:37:20,574
Tôi cần anh giúp, Spencer
Giúp tôi thay đổi tình hình.
385
00:37:21,783 --> 00:37:22,993
Tôi có thể làm gì?
386
00:37:23,076 --> 00:37:25,913
Anh có thể nói chuyện với Charles Ambrose.
Ông ta luôn coi thường tôi.
387
00:37:26,580 --> 00:37:28,207
Và chính xác là nói gì?
388
00:37:28,957 --> 00:37:30,459
Mọi người cần có nhà sạch, giá phải chăng.
389
00:37:30,542 --> 00:37:34,588
Ta cần thuyết phục Ambrose
đưa dự luật nhà ở xã hội ra Quốc hội.
390
00:37:36,423 --> 00:37:39,968
Chắc tôi có thể viết thư cho ông ấy.
Nói những điều tôi thấy.
391
00:37:40,052 --> 00:37:42,095
Tôi sẽ viết bản nháp
để anh nêu thông tin chính xác.
392
00:37:42,179 --> 00:37:44,973
Hoặc ta có thể cùng ăn trưa. Cùng viết nó.
393
00:37:51,772 --> 00:37:56,068
Ông Ambrose kính mến,
xin thứ lỗi vì tôi mạo muội viết cho ông.
394
00:37:57,402 --> 00:37:58,904
Gần đây, tôi có cơ hội
395
00:37:58,987 --> 00:38:01,740
biết về tình trạng nhà ở
tại khu vực bầu cử của ông.
396
00:38:02,950 --> 00:38:09,248
Tôi nghĩ, giờ sắp sang thế kỷ 20,
đã đến lúc thay đổi.
397
00:38:36,650 --> 00:38:39,486
Vật thật
398
00:38:48,036 --> 00:38:50,205
Ảo ảnh Fata Morgana
399
00:38:52,207 --> 00:38:53,500
Vật được nhìn thấy
KHÔNG KHÍ ẤM LÊN
400
00:38:53,584 --> 00:38:54,418
Vật thật
KHÔNG KHÍ LẠNH
401
00:39:26,658 --> 00:39:28,702
Ga Colchester!
402
00:39:28,785 --> 00:39:30,162
Martha.
403
00:39:32,956 --> 00:39:34,082
Cô làm gì ở đây vậy?
404
00:39:34,166 --> 00:39:37,920
Tôi cũng vui khi thấy cô.
Tôi vào thành phố để đi thư viện.
405
00:39:38,003 --> 00:39:39,463
- Frankie đâu?
- Ở cùng Stella.
406
00:39:39,546 --> 00:39:42,591
Đây. Để tôi cầm giúp.
Tôi có nhiều chuyện muốn kể lắm.
407
00:39:42,674 --> 00:39:45,552
- Ồ, tôi cũng vậy.
- Tôi nóng lòng muốn cô thấy nhà thôn dã.
408
00:39:48,347 --> 00:39:49,765
Nó ở kia.
409
00:39:51,642 --> 00:39:52,643
Dễ thương thật.
410
00:39:57,481 --> 00:39:59,024
Là Will.
411
00:40:02,444 --> 00:40:04,196
Ồ, kia rồi.
412
00:40:08,116 --> 00:40:09,368
Chào Cora.
413
00:40:11,453 --> 00:40:15,290
Tôi mới từ thư viện về.
Nó không phải ảo ảnh. Nó được gọi là…
414
00:40:15,374 --> 00:40:17,000
- Là fata morgana.
- Sao cha biết?
415
00:40:17,084 --> 00:40:18,418
Có trong sách của tôi.
416
00:40:18,961 --> 00:40:21,630
Angelucci từng thấy nó ở Eo biển Messina.
417
00:40:21,713 --> 00:40:22,840
Nhìn này.
418
00:40:22,923 --> 00:40:26,468
Khi khí lạnh và nóng hòa trộn vừa đủ,
chúng tạo hình ảnh khúc xạ.
419
00:40:26,552 --> 00:40:28,428
Nên những thứ dưới nước
có vẻ như di chuyển và méo mó.
420
00:40:28,512 --> 00:40:31,223
- Tôi sẽ tự đi xem quanh đây.
- Tôi sẽ đến ngay.
421
00:40:34,268 --> 00:40:36,019
Những điều kỳ diệu của khoa học.
422
00:40:36,103 --> 00:40:39,690
Vậy mà… tôi thấy phiền lòng.
423
00:40:39,773 --> 00:40:40,774
Tại sao?
424
00:40:42,067 --> 00:40:43,235
Tôi không biết nữa.
425
00:40:44,236 --> 00:40:47,698
Cô và tôi đều nghĩ
mình thấy con thuyền đi trên bầu trời.
426
00:40:48,574 --> 00:40:53,078
Naomi nghĩ nó thấy thuồng luồng dưới nước.
427
00:40:54,496 --> 00:40:55,998
Tôi… Tôi không biết nữa.
428
00:40:57,332 --> 00:40:58,584
Stella nghĩ sao về việc đó?
429
00:41:02,171 --> 00:41:03,380
Tôi chưa nói với cô ấy.
430
00:41:11,054 --> 00:41:13,432
Tôi nên vào. Làm lành với Martha.
431
00:41:17,352 --> 00:41:18,770
Cora.
432
00:41:21,356 --> 00:41:23,525
Cô nghĩ ở đây có chuyện kỳ lạ à?
433
00:41:25,152 --> 00:41:26,278
Tất nhiên là không.
434
00:41:46,882 --> 00:41:48,967
- Matthew.
- Đã làm xong chướng ngại vật rồi!
435
00:41:49,718 --> 00:41:52,429
- Tôi sẽ bắt đầu ca gác đêm.
- Gì cơ? Matthew.
436
00:41:52,513 --> 00:41:55,974
Đốt lửa trên bãi biển. Tối nay,
tôi sẽ làm, rồi lập bảng phân công.
437
00:41:56,600 --> 00:41:57,851
Và nếu tôi thấy nó…
438
00:41:57,935 --> 00:42:01,939
Sao? Cha sẽ
đánh nhau với nó bằng cành sồi à?
439
00:42:02,022 --> 00:42:03,106
Vật nó xuống đất?
440
00:42:03,190 --> 00:42:04,983
Tôi sẽ chạy về làng và báo động.
441
00:42:06,485 --> 00:42:10,781
Cha không hiểu à? Bọn trẻ,
tất cả chúng ta đều muốn an tâm.
442
00:42:12,866 --> 00:42:13,951
Phải.
443
00:42:15,953 --> 00:42:19,248
- Có lẽ họ cần hiểu rõ.
- Ý cha là sao?
444
00:42:19,331 --> 00:42:21,959
Bạn tôi, cô Seaborne là nhà tự nhiên học,
445
00:42:22,042 --> 00:42:25,671
cô ấy đề xuất là sẽ đến trường
và nói chuyện với học sinh.
446
00:42:25,754 --> 00:42:26,964
Tôi hiểu rồi.
447
00:42:27,548 --> 00:42:28,715
Chắc cha sẽ chào đón cô ấy.
448
00:42:33,011 --> 00:42:34,638
Cha muốn tôi làm gì?
449
00:42:34,721 --> 00:42:36,098
Triệu tập họp hội đồng giáo xứ.
450
00:42:36,181 --> 00:42:39,476
Chắc chắn là không.
Họp chỉ khiến mọi người sợ hãi thêm.
451
00:42:39,560 --> 00:42:43,188
Vậy cứ làm theo ý cha đi.
Để con quỷ dữ đến.
452
00:42:58,871 --> 00:43:00,455
Frankie. Mười phút nhé.
453
00:43:00,539 --> 00:43:01,957
Vâng.
454
00:43:42,623 --> 00:43:45,417
"Ta tìm Chúa và Ngài trả lời ta
455
00:43:45,501 --> 00:43:47,961
và giải thoát ta khỏi mọi nỗi sợ hãi".
456
00:44:01,683 --> 00:44:03,310
Anh sợ điều gì?
457
00:44:12,110 --> 00:44:13,153
Không gì cả.
458
00:44:15,072 --> 00:44:16,198
Không gì cả.
459
00:44:19,117 --> 00:44:21,495
Anh xin lỗi. Anh không định đánh thức em.
460
00:45:45,913 --> 00:45:46,997
Cô Cora mang hóa thạch đến.
461
00:45:51,460 --> 00:45:52,586
Có chuyện gì vậy?
462
00:45:54,171 --> 00:45:56,215
Đêm qua, một con mòng biển bay vào nhà tớ.
463
00:45:56,924 --> 00:45:58,383
Chắc chắn đó là điềm.
464
00:45:58,467 --> 00:46:01,386
- Không sao đâu. Đừng lo.
- Con thuồng luồng sắp bắt tớ.
465
00:46:01,470 --> 00:46:03,096
Cô Cora sẽ giải thích mọi việc.
466
00:46:06,892 --> 00:46:11,313
Ở dưới đất, quanh chúng ta
là vết tích của các sinh vật cổ.
467
00:46:11,396 --> 00:46:14,858
Những sinh vật Chúa đưa đến
trái đất này hàng nghìn năm trước.
468
00:46:14,942 --> 00:46:18,320
Chà, cô nghĩ
những sinh vật đó tiến hóa theo thời gian.
469
00:46:18,403 --> 00:46:20,989
Thế có nghĩa là sau nhiều nghìn năm nữa,
người ta sẽ thấy
470
00:46:21,073 --> 00:46:23,784
- tàn tích của con thuồng luồng ạ?
- Hỏi ngu thế. Trật tự.
471
00:46:23,867 --> 00:46:25,369
Không, câu hỏi hay đấy.
472
00:46:25,452 --> 00:46:27,329
Ý cô là có thể nó có thật?
473
00:46:29,790 --> 00:46:32,626
Đúng thế. Nếu nó là hóa thạch sống.
474
00:46:32,709 --> 00:46:36,421
Hóa thạch sống?
Thế sao tôi chưa từng nghe ai nói đến?
475
00:46:36,505 --> 00:46:37,714
À, tôi không biết.
476
00:46:37,798 --> 00:46:41,093
Có giả thuyết nổi tiếng rằng
vài con vật thoát khỏi tiến hóa.
477
00:46:41,176 --> 00:46:42,511
Vậy là có thuồng luồng ạ?
478
00:46:43,554 --> 00:46:45,305
Bình tĩnh, cả lớp.
479
00:46:45,389 --> 00:46:47,933
- Cô Seaborne đâu có nói thế.
- Không. Cô chỉ nói…
480
00:46:48,016 --> 00:46:49,726
Có thuồng luồng hay không ạ?
481
00:46:52,729 --> 00:46:54,022
Hãy cho cháu biết sự thật.
482
00:46:57,860 --> 00:46:59,736
Cô đến đây để tìm hiểu điều đó.
483
00:47:01,280 --> 00:47:05,325
Sự thật là cô… Cô cũng không biết.
484
00:47:06,910 --> 00:47:08,036
Con thuồng luồng sắp đến bắt ta.
485
00:47:08,120 --> 00:47:10,998
- Thuồng luồng sắp đến bắt ta.
- Không, ý cô không phải thế.
486
00:47:11,081 --> 00:47:13,584
- Thuồng luồng sắp đến.
- Ý cô không phải thế.
487
00:47:13,667 --> 00:47:16,295
- Jacob, Mark, dừng lại!
- Thuồng luồng!
488
00:47:16,378 --> 00:47:20,007
- Khoan. Cậu sợ à?
- Bình tĩnh. Dừng lại! Đùa thế đủ rồi.
489
00:47:21,592 --> 00:47:23,468
Cả lớp, đủ rồi.
490
00:47:28,807 --> 00:47:30,434
Thôi đi. Im đi.
491
00:47:31,560 --> 00:47:33,187
- Naomi.
- Naomi, hãy bình…
492
00:47:45,574 --> 00:47:46,783
Chị ấy làm.
493
00:47:47,868 --> 00:47:51,747
Chị ấy làm.
494
00:47:52,247 --> 00:47:54,583
- Chị ấy làm.
- Ruth, ngồi xuống!
495
00:47:54,666 --> 00:47:57,669
Chị ấy làm.
496
00:47:57,753 --> 00:48:00,672
Chị ấy làm.
497
00:48:00,756 --> 00:48:03,967
Chị ấy làm.
498
00:48:04,051 --> 00:48:06,595
Elizabeth. Con làm gì thế? Ngồi xuống!
499
00:48:06,678 --> 00:48:09,848
- Chị ấy làm thế.
- Mark. Làm gì vậy?
500
00:48:12,809 --> 00:48:15,729
- Chị ấy sẽ hại cháu!
- Chị ấy sẽ hại cháu.
501
00:48:20,984 --> 00:48:22,361
Ngồi xuống!
502
00:48:25,322 --> 00:48:26,615
Jo. Đừng. Xin cháu.
503
00:48:27,324 --> 00:48:30,202
Xin cháu. Đừng hùa vào. Xin cháu.
504
00:48:33,622 --> 00:48:35,958
John, đuổi theo chị con đi.
505
00:48:37,376 --> 00:48:39,169
Naomi? Naomi.
506
00:48:40,212 --> 00:48:41,463
Naomi.
507
00:48:47,678 --> 00:48:49,388
Naomi, làm ơn đi!
508
00:49:04,111 --> 00:49:05,237
Frankie?
509
00:49:11,243 --> 00:49:12,619
Jo?
510
00:50:22,606 --> 00:50:24,608
Biên dịch: Nhung Vũ