1
00:00:41,375 --> 00:00:44,166
Thả em ra.
2
00:00:47,416 --> 00:00:49,375
Thả em ra.
3
00:00:50,958 --> 00:00:52,083
Thả em ra.
4
00:00:53,333 --> 00:00:55,375
Thả em ra!
5
00:01:15,083 --> 00:01:15,916
Lockwood?
6
00:01:17,708 --> 00:01:18,541
Lockwood?
7
00:01:21,208 --> 00:01:22,208
Lockwood?
8
00:01:23,333 --> 00:01:25,208
- Đã thấy một người!
- Lockwood!
9
00:01:25,291 --> 00:01:26,166
Bên này.
10
00:01:27,000 --> 00:01:29,041
- Lockwood!
- Chúng tôi ở DEPRAC.
11
00:01:29,125 --> 00:01:31,333
- Còn ai nữa ở đây không?
- Lockwood!
12
00:01:33,333 --> 00:01:35,500
LÀN SÓNG NHỮNG CÁI CHẾT BÍ ẨN
13
00:01:36,833 --> 00:01:38,250
NHỮNG HỒN MA ĐI LẠI
GIỮA TA
14
00:01:41,833 --> 00:01:43,750
MA CHẠM CƯỚP MẠNG NGƯỜI
15
00:01:46,375 --> 00:01:47,375
NGƯỜI THIỆT MẠNG
16
00:01:52,333 --> 00:01:54,791
ÁP DỤNG
GIỜ GIỚI NGHIÊM BUỔI TỐI
17
00:01:57,500 --> 00:01:59,958
CÚ SỐC KINH TẾ
18
00:02:02,708 --> 00:02:05,000
SẮT, BẠC, MUỐI:
LÁ CHẮN TỐT NHẤT
19
00:02:06,625 --> 00:02:07,458
CỔ PHIẾU CÔNG NGHỆ
20
00:02:07,958 --> 00:02:09,666
DỰA TRÊN TIỂU THUYẾT CỦA
JONATHAN STROUD
21
00:02:11,000 --> 00:02:12,333
NHỮNG BẠN TRẺ TÀI NĂNG
CẢM NHẬN ĐƯỢC MA
22
00:02:20,041 --> 00:02:21,541
NGƯỜI THIỆT MẠNG
23
00:02:21,625 --> 00:02:23,125
"ĐẠI NẠN"
ĐÃ DIỄN RA 50 NĂM
24
00:02:28,833 --> 00:02:31,125
LOCKWOOD VÀ ĐỒNG SỰ
25
00:02:35,291 --> 00:02:36,208
Cô Lockwood?
26
00:02:36,833 --> 00:02:40,208
Không, đó là tên công ty.
Tên tôi là Lucy Carlyle.
27
00:02:40,750 --> 00:02:43,791
- Xin lỗi, chắc có nhầm lẫn.
- Lockwood là đồng sự của tôi.
28
00:02:44,291 --> 00:02:49,250
Đúng hơn là ông chủ.
Hoặc thật ra là đồng nghiệp.
29
00:02:50,208 --> 00:02:53,208
- Cậu ấy có ở đây không?
- Không. Viện đã gọi mẹ cô.
30
00:02:54,500 --> 00:02:56,541
Bà không nói tôi ở đâu đấy chứ?
31
00:02:57,208 --> 00:02:59,833
Mẹ cô không hỏi, cô gái.
Cô ấy có vẻ rất bận.
32
00:03:00,375 --> 00:03:04,916
Tôi sẽ gọi bác sĩ kiểm tra. Cứ nghỉ ngơi
đến khi bác sĩ thấy không có vấn đề.
33
00:03:36,666 --> 00:03:37,541
Cô Carlyle?
34
00:03:38,458 --> 00:03:39,500
Lucy Carlyle?
35
00:03:44,958 --> 00:03:45,916
Ôi trời ơi.
36
00:04:15,625 --> 00:04:16,791
Cậu Lockwood.
37
00:04:16,875 --> 00:04:20,250
Vâng. Xin chào. Tôi có vinh hạnh được…
38
00:04:20,333 --> 00:04:21,416
Thanh tra Barnes.
39
00:04:22,916 --> 00:04:25,333
Từ Bộ Nghiên cứu và Kiểm soát Tâm linh.
40
00:04:25,833 --> 00:04:30,875
Và tôi không thích gặp những thám tử
đốt trụi nhà, gây nguy hiểm tính mạng
41
00:04:30,958 --> 00:04:33,666
và phạm luật nghiêm trọng
cứ như không biết có luật.
42
00:04:33,750 --> 00:04:36,750
Cho tôi chút thời gian
để kể câu chuyện từ phía tôi.
43
00:04:37,916 --> 00:04:39,000
Có thể anh không biết,
44
00:04:39,083 --> 00:04:43,916
nhưng bọn tôi nhận được báo cáo hoàn toàn
sai lệch về tình hình ở địa điểm đó.
45
00:04:45,250 --> 00:04:48,375
Sau đó chúng tôi bị phục kích dữ dội bởi…
46
00:04:52,041 --> 00:04:53,166
Không thể nào.
47
00:04:53,250 --> 00:04:56,541
Trong hai tuần, cậu phải bồi thường
thiệt hại cho bà Hope 60.000 bảng,
48
00:04:56,625 --> 00:04:58,083
không công ty sẽ đóng cửa.
49
00:04:58,166 --> 00:05:01,708
Chắc các anh sẽ phải trả nó
vì bọn tôi có bảo hiểm DEPRAC.
50
00:05:01,791 --> 00:05:05,875
Cậu dùng pháo sáng trong nhà
và không có xích sắt.
51
00:05:06,416 --> 00:05:07,958
Hợp đồng của cậu vô hiệu.
52
00:05:08,583 --> 00:05:13,041
Tôi đã lấy hồ sơ của cậu. Ở đây ghi
các cậu tự hoạt động. Không có giám sát.
53
00:05:13,125 --> 00:05:15,458
Hãy để người lớn quản
trước khi có người chết.
54
00:05:15,541 --> 00:05:18,041
Chưa ai chết cả.
Sẽ không ai chết khi tôi phụ trách.
55
00:05:18,125 --> 00:05:19,791
Cậu không phụ trách. Là tôi.
56
00:05:20,750 --> 00:05:22,333
Bồi thường hoặc đóng cửa.
57
00:05:45,750 --> 00:05:46,708
Lockwood đâu?
58
00:05:46,791 --> 00:05:48,708
Đừng phấn khích khi gặp tôi thế.
59
00:05:49,208 --> 00:05:53,750
Thế còn: "Lucy, tôi mừng vì cậu ổn"
hay: "Cậu còn sống, tôi yên tâm rồi?"
60
00:05:53,833 --> 00:05:57,208
Lucy, tôi mừng vì cậu ổn.
Cậu còn sống, tôi yên tâm rồi.
61
00:05:57,708 --> 00:06:01,083
- Đừng nói lại y hệt như thế!
- Lucy, Lockwood đâu?
62
00:06:01,166 --> 00:06:04,041
Sao tôi biết được?
Cậu ấy tự dưng biến mất.
63
00:06:05,041 --> 00:06:07,458
Cậu đã nằm viện. Sao cậu lại nằm viện?
64
00:06:07,541 --> 00:06:09,208
George, cho tôi một giây.
65
00:06:09,291 --> 00:06:12,750
Nếu cậu đang nói ẩn dụ,
hãy nói xem một giây là bao lâu
66
00:06:12,833 --> 00:06:15,833
vì nếu lâu hơn một phút,
tôi sẽ làm gì đó trong lúc…
67
00:06:15,916 --> 00:06:20,000
Trong 12 giờ qua,
tôi đã suýt bị một hồn ma Loại Hai giết.
68
00:06:20,541 --> 00:06:21,375
Hai lần.
69
00:06:21,458 --> 00:06:24,958
Tôi đã nhảy từ một căn nhà đang cháy,
ngã sáu mét úp mặt vào bụi cây
70
00:06:25,041 --> 00:06:29,000
và bị chọc ống qua họng
để làm sạch phổi, nên cho tôi một giây!
71
00:06:30,375 --> 00:06:32,333
Nếu đợi tôi, đã chả có chuyện gì.
72
00:06:32,416 --> 00:06:33,250
Cậu muộn giờ.
73
00:06:33,333 --> 00:06:36,291
Tôi làm việc của mình
để ta biết rõ tình hình
74
00:06:36,375 --> 00:06:38,666
và tôi đoán không chỉ do một ông già…
75
00:06:38,750 --> 00:06:39,583
Là cô ấy.
76
00:06:40,083 --> 00:06:42,083
Chính xác thì sao căn nhà bị cháy?
77
00:06:42,166 --> 00:06:43,375
Trời, còn trẻ quá.
78
00:06:43,458 --> 00:06:45,625
- Cậu đã đốt nhà hả?
- Cô gái này.
79
00:06:46,125 --> 00:06:48,125
- Cô ấy là ai?
- Cậu còn chả nghe.
80
00:06:48,208 --> 00:06:53,291
George. Bức ảnh này. Hồn ma
người phụ nữ này tấn công bọn tôi tối qua.
81
00:06:53,958 --> 00:06:58,750
Cảm giác như cô ấy cần tôi giúp.
Nói cho tôi biết cô ấy là ai.
82
00:06:59,416 --> 00:07:03,458
Một ngôi sao đang lên thập niên 80,
sắp tiến vào Hollywood, song lại mất tích.
83
00:07:03,541 --> 00:07:08,166
Tìm thấy thi thể cô ấy vùi trong ống khói.
Ai đó đã làm thế với cô ấy.
84
00:07:08,250 --> 00:07:10,916
Có lẽ nếu cậu quan tâm hơn trước khi đi…
85
00:07:11,000 --> 00:07:14,000
Đó là quyết định của Lockwood.
Tôi phải nói gì chứ?
86
00:07:14,083 --> 00:07:18,375
Cậu phải phản đối, Lucy. Phải làm thế,
nếu không sẽ khiến cậu ấy tệ hơn.
87
00:07:18,458 --> 00:07:22,291
Mừng là hai cậu hòa hợp. Tôi muốn nói
lửa tình bạn đang thắp lên, mà…
88
00:07:22,375 --> 00:07:24,500
Cậu đã ở đâu vậy? Sao cậu không đợi?
89
00:07:24,583 --> 00:07:26,250
George biết hồn ma đó là ai.
90
00:07:26,333 --> 00:07:28,416
Nói chuyện này sau được không?
91
00:07:28,500 --> 00:07:31,208
Tôi cần đi ngủ.
Đợi bữa sáng nói chuyện nhé?
92
00:07:32,041 --> 00:07:35,291
Nếu cậu có thể nấu món ghormeh sabzi
với thật nhiều cơm,
93
00:07:35,375 --> 00:07:36,500
tôi sẽ mãi yêu cậu.
94
00:07:39,291 --> 00:07:40,666
Bộ đồ hay đấy, Luce.
95
00:07:41,166 --> 00:07:44,875
Tôi không nghĩ cậu lại thích kỳ lân.
Hoặc cầu vồng.
96
00:08:18,583 --> 00:08:20,000
Thả em ra.
97
00:08:21,083 --> 00:08:22,916
Thả em ra!
98
00:08:36,500 --> 00:08:37,333
Lucy?
99
00:08:39,000 --> 00:08:39,833
Lucy?
100
00:08:41,541 --> 00:08:42,375
Lucy!
101
00:08:44,250 --> 00:08:45,375
Cậu làm gì vậy?
102
00:08:47,375 --> 00:08:50,541
Ở đây có khóa
và những người khác cần đi vệ sinh.
103
00:08:51,583 --> 00:08:52,666
Cậu bị sao vậy?
104
00:08:53,416 --> 00:08:54,791
Thật không bình thường.
105
00:09:01,541 --> 00:09:02,541
Này Norrie.
106
00:09:04,000 --> 00:09:05,666
Cậu sẽ không đoán được tôi ở đâu.
107
00:09:07,583 --> 00:09:08,708
Tôi đã giữ lời hứa.
108
00:09:10,500 --> 00:09:11,583
Tôi đang ở London.
109
00:09:12,333 --> 00:09:16,125
Fittes và Rotwell còn
không thèm nhìn tôi, nên tôi đã vào làm ở…
110
00:09:19,375 --> 00:09:21,125
Tôi cũng chả biết đây là đâu.
111
00:09:21,875 --> 00:09:25,333
Một công ty nhỏ do hai cậu bạn điều hành.
112
00:09:25,916 --> 00:09:28,166
Một cậu công tử nghĩ mình hơn người
113
00:09:28,250 --> 00:09:30,875
cùng cậu bạn kỳ quặc
không có kỹ năng xã hội.
114
00:09:32,416 --> 00:09:36,375
Đêm qua bọn tôi thiêu rụi một căn nhà
khi đấu với hồn ma Loại Hai.
115
00:09:37,208 --> 00:09:38,416
Hồn ma của cô ấy…
116
00:09:40,583 --> 00:09:42,375
cô ấy làm tôi nhớ đến cậu.
117
00:09:44,666 --> 00:09:46,833
Khi tôi kết nối với cô ấy, cảm giác…
118
00:09:48,250 --> 00:09:52,708
Tôi không biết nữa,
lần đầu tiên tôi có cảm giác như vậy.
119
00:09:52,791 --> 00:09:53,625
Như thể cô ấy…
120
00:09:55,666 --> 00:09:59,458
như thể cô ấy ở trong đầu tôi.
Như thể cô ấy cần tôi, hiểu chứ?
121
00:09:59,541 --> 00:10:01,333
Như thể tôi phải giúp cô ấy.
122
00:10:05,875 --> 00:10:07,833
Giống lúc lẽ ra tôi nên giúp cậu.
123
00:10:13,833 --> 00:10:15,666
Tôi nghĩ chắc tôi hóa điên rồi.
124
00:10:19,083 --> 00:10:21,291
Ước gì có cậu ở đây với tôi, Norrie.
125
00:10:26,541 --> 00:10:27,625
Tôi nhớ cậu.
126
00:10:33,958 --> 00:10:35,083
Tôi rất nhớ cậu.
127
00:10:39,666 --> 00:10:41,666
Cảm ơn. Trông ngon quá.
128
00:10:42,166 --> 00:10:45,125
Không hề. Nhìn như tôi nấu
trong núi lửa hoạt động.
129
00:10:46,000 --> 00:10:48,750
Giờ tôi đã nắm được toàn bộ câu chuyện.
130
00:10:50,083 --> 00:10:53,875
- Toàn bộ người dân London cũng vậy.
- "Nổi loạn" nghe ngầu đấy.
131
00:10:54,458 --> 00:10:56,708
Nhưng lại mất hay vì "gây hỏa hoạn".
132
00:10:56,791 --> 00:10:59,625
Tuyệt. Họ gọi tôi là Andrew Lockwood.
133
00:11:00,416 --> 00:11:04,500
Tôi không nghĩ đó là vấn đề lớn nhất.
Có rất nhiều khách đã hủy hẹn.
134
00:11:04,583 --> 00:11:07,708
- Và DEPRAC sẽ rất tức giận.
- Ta sẽ ổn. Tôi sẽ xử lý.
135
00:11:07,791 --> 00:11:09,125
Ừ, song không chỉ thế.
136
00:11:10,250 --> 00:11:11,791
Lucy bị làm sao ấy.
137
00:11:12,875 --> 00:11:14,291
Chúng ta đều lo lắng mà.
138
00:11:14,375 --> 00:11:16,250
Lucy mặc nguyên quần áo đi tắm.
139
00:11:16,916 --> 00:11:18,583
Con gái tắm kỳ lạ lắm.
140
00:11:19,375 --> 00:11:21,416
- Cứ nên kệ họ.
- Không vui đâu.
141
00:11:21,500 --> 00:11:25,291
Từ khi cậu thuê cậu ấy, xui xẻo đủ đường.
Lỡ cậu ấy điên thì sao?
142
00:11:25,375 --> 00:11:28,083
- Cậu ấy không điên.
- Mấy chuyện này cậu phán không chuẩn.
143
00:11:28,166 --> 00:11:32,333
- Cậu cần người bình thường xung quanh.
- Cậu nghĩ mình bình thường à?
144
00:11:32,416 --> 00:11:36,208
Nếu thế, cậu đã ở lại Fittes
và chúng ta sẽ không bao giờ là bạn.
145
00:11:37,208 --> 00:11:41,250
Cậu biết đấy,
ai cũng giả vờ kiểm soát được mọi thứ.
146
00:11:41,916 --> 00:11:45,125
DEPRAC, các công ty lớn.
Tất cả chỉ là diễn.
147
00:11:45,708 --> 00:11:49,250
Thế giới điên loạn, bình thường chưa từng
giải quyết được gì.
148
00:11:49,750 --> 00:11:52,375
Ta hiểu điều đó.
Đó là điểm độc đáo của ta.
149
00:11:53,000 --> 00:11:55,208
Cậu quá đắm chìm vào nghiên cứu,
150
00:11:55,291 --> 00:11:58,083
nhưng cậu tìm thấy thứ giá trị
mọi người bỏ lỡ.
151
00:11:59,083 --> 00:12:04,416
Và phải, có thể Lucy hơi kỳ quặc,
nhưng cậu ấy cũng giống chúng ta.
152
00:12:05,958 --> 00:12:06,958
Chắc chắn là vậy.
153
00:12:07,708 --> 00:12:12,041
Cậu ấy đã thiêu rụi một căn nhà.
Cậu ấy đang phát điên. Sa thải cậu ấy đi.
154
00:12:14,375 --> 00:12:16,166
Để tôi suy nghĩ đã.
155
00:12:19,916 --> 00:12:24,000
GỬI BÁC WHITE,
XIN HÃY MỞ CÁI NÀY CHO NORRIE NGHE.
156
00:12:24,083 --> 00:12:26,833
NÓI VỚI CẬU ẤY LÀ CHÁU YÊU CẬU ẤY.
LUCY X
157
00:13:24,541 --> 00:13:26,041
Nếu cô làm hại tôi,
158
00:13:27,416 --> 00:13:29,000
tôi không thể giúp cô.
159
00:13:32,416 --> 00:13:33,791
Tha cho tôi.
160
00:13:46,208 --> 00:13:47,625
Lockwood, dậy đi!
161
00:13:48,541 --> 00:13:49,375
Cô ấy ở đây.
162
00:13:50,291 --> 00:13:52,916
- Ai?
- Annabel Ward. Hồn ma ở Đường Sheen.
163
00:13:53,000 --> 00:13:54,625
Mau, túi đồ nghề đâu?
164
00:13:54,708 --> 00:13:56,208
Tầng dưới. Lấy đôi giày.
165
00:13:56,291 --> 00:13:57,166
Giày à?
166
00:14:03,541 --> 00:14:06,333
Không nỡ bước sang tận cửa
để quấy rầy tôi sao?
167
00:14:06,416 --> 00:14:09,041
- Hồn ma của Annabel Ward ở đây.
- Không thể.
168
00:14:09,125 --> 00:14:11,666
Tôi nói dối làm gì? Cô ấy vừa ở phòng tôi.
169
00:14:12,666 --> 00:14:15,875
Được rồi. Hai mươi giây. Không ẩn dụ.
170
00:14:26,500 --> 00:14:28,541
Khoác cả đống đồ
mà vẫn không mặc quần dài?
171
00:14:29,166 --> 00:14:30,958
Bọn nhát cáy mới mặc quần dài.
172
00:14:39,750 --> 00:14:40,875
Tôi không cảm thấy gì.
173
00:14:42,541 --> 00:14:45,041
- Tôi không thấy gì.
- Cô ấy đã ở đây.
174
00:14:45,875 --> 00:14:47,000
Tôi thề đấy.
175
00:14:58,000 --> 00:15:00,333
Cậu tỉnh dậy và cô ấy lơ lửng trên cậu?
176
00:15:00,416 --> 00:15:01,250
Phải.
177
00:15:02,666 --> 00:15:04,625
Thật vô lý khi cô ấy ở đây.
178
00:15:05,958 --> 00:15:07,208
Ta đã chặn nguồn rồi.
179
00:15:08,583 --> 00:15:10,250
Che thi thể bằng lưới bạc.
180
00:15:11,666 --> 00:15:16,083
Sao cô ấy vào được đây?
Nguồn của cô ấy đâu có nằm trong nhà này.
181
00:15:20,625 --> 00:15:21,458
Có không?
182
00:15:25,875 --> 00:15:27,000
Cô ấy quay lại đấy.
183
00:15:29,500 --> 00:15:30,875
Cô ấy đang trêu đùa ta.
184
00:15:39,625 --> 00:15:40,458
George.
185
00:15:41,625 --> 00:15:44,125
Đừng cử động.
186
00:15:46,041 --> 00:15:47,916
Làm ơn nói là ong bắp cày đi.
187
00:15:48,000 --> 00:15:50,458
Hoàn toàn bất động nhé.
188
00:15:52,208 --> 00:15:53,791
Tôi nghĩ lại rồi, chạy đi!
189
00:15:59,583 --> 00:16:00,833
Không phải ong bắp cày.
190
00:16:04,041 --> 00:16:06,125
Nếu cậu biết nguồn của cô ấy là gì,
191
00:16:06,208 --> 00:16:08,125
giờ là lúc thích hợp để nói đấy.
192
00:16:10,041 --> 00:16:16,333
Tôi bắt đầu nghĩ…
Ý tôi là, có thể tôi biết nó là gì.
193
00:16:16,416 --> 00:16:18,750
Cứ thong thả. Cũng có gấp gáp gì đâu.
194
00:16:27,125 --> 00:16:28,208
Nó ở đâu, Lucy?
195
00:16:28,291 --> 00:16:31,833
Tôi đã cầm nhẫn của cô ấy trong tay
và rồi tôi ngủ thiếp đi.
196
00:16:31,916 --> 00:16:34,416
- Và giờ tất cả sẽ chết.
- Vậy là ở giường?
197
00:16:34,500 --> 00:16:38,458
Ừ. Có lẽ vậy. Tôi không biết. Có thể.
198
00:16:38,541 --> 00:16:39,875
Ta cần chặn nó.
199
00:16:42,250 --> 00:16:43,625
Chết tiệt.
200
00:16:44,250 --> 00:16:45,208
George, đổi đi.
201
00:16:50,291 --> 00:16:51,125
Cô ấy đây rồi.
202
00:16:54,750 --> 00:16:55,583
Ra sau tôi.
203
00:16:56,291 --> 00:16:57,208
Giữ dây xích.
204
00:16:59,541 --> 00:17:00,375
Cẩn thận!
205
00:17:02,208 --> 00:17:03,041
Trúng rồi!
206
00:17:04,291 --> 00:17:06,708
George, ném hết đi. Có gì ném nấy!
207
00:17:13,791 --> 00:17:15,833
Tôi không biết nó là nguồn.
208
00:17:16,750 --> 00:17:21,791
Tôi chỉ lấy nó vì tôi có thể
cảm nhận được cảm giác của cô ấy.
209
00:17:21,875 --> 00:17:22,916
Điều cô ấy muốn.
210
00:17:24,666 --> 00:17:26,166
Khó giải thích lắm.
211
00:17:27,625 --> 00:17:29,166
- Kết nối tâm linh.
- Phải!
212
00:17:29,250 --> 00:17:33,333
Không thể tin cậu trộm nguồn
từ hiện trường vụ án. DEPRAC sẽ chôn ta.
213
00:17:33,416 --> 00:17:36,541
Xin lỗi. Tôi đâu phải
người duy nhất ở đây trộm nguồn.
214
00:17:36,625 --> 00:17:39,416
Thế còn cái đầu lâu lố bịch
cậu thử nghiệm suốt?
215
00:17:39,500 --> 00:17:42,375
Annabel bị mắc kẹt sau một bức tường
suốt 40 năm,
216
00:17:42,458 --> 00:17:44,958
không ai hay biết,
DEPRAC thì chẳng làm gì.
217
00:17:45,583 --> 00:17:46,666
Cô ấy cần ta giúp.
218
00:17:46,750 --> 00:17:49,791
Chính xác cô ấy muốn cậu làm gì
sau ngần ấy năm?
219
00:17:49,875 --> 00:17:52,458
Phá vụ án này. Đòi lại công lý.
220
00:17:52,541 --> 00:17:53,875
Cô ấy chết rồi, Lucy.
221
00:17:54,375 --> 00:17:59,791
Đâu thể giúp một hồn ma. Ta cần phá hủy
nguồn rồi gác lại vụ này. Quên cô ấy đi.
222
00:18:02,250 --> 00:18:05,000
Thôi nào, George. Ủng hộ tôi đi mà.
223
00:18:05,583 --> 00:18:09,541
Cậu thích thử nghiệm mới.
Sao lại bỏ cơ hội điều tra hiện tượng mới?
224
00:18:09,625 --> 00:18:12,833
Có cố gắng, song kết nối tâm linh
thiếu cơ sở khoa học.
225
00:18:12,916 --> 00:18:15,750
Cậu thấy thương cô ấy
vì nghe đi nghe lại cái chết. Vậy thôi.
226
00:18:16,333 --> 00:18:17,208
Chứng minh đi.
227
00:18:18,000 --> 00:18:21,333
Trước khi tiêu hủy chiếc nhẫn,
để tôi thử kết nối với cô ấy lần cuối.
228
00:18:21,416 --> 00:18:24,625
Xem tôi cảm nhận được gì nữa.
Để tôi chứng minh nó là thật.
229
00:18:24,708 --> 00:18:26,541
Không được. Quá nguy hiểm.
230
00:18:27,291 --> 00:18:30,208
Gần sáng rồi.
Hồn ma của cô ấy sẽ yếu hơn nhiều.
231
00:18:30,291 --> 00:18:34,750
Không. Chúng ta vừa mới
suýt soát thoát chết. Hai lần.
232
00:18:34,833 --> 00:18:39,166
Vì các cậu thiếu chuẩn bị. Hai lần.
Lần này chúng ta sẽ làm cho chuẩn.
233
00:18:44,000 --> 00:18:45,250
Tôi cần làm việc này.
234
00:18:50,291 --> 00:18:52,666
Cậu nói người bình thường sao ấy nhỉ?
235
00:19:13,833 --> 00:19:17,625
Nếu cô ấy tự ý làm gì,
bọn tôi ở ngay đây, được chứ?
236
00:19:17,708 --> 00:19:18,541
Được rồi.
237
00:19:26,833 --> 00:19:27,750
Cẩn thận đấy.
238
00:19:52,125 --> 00:19:53,375
Không sao, Annabel.
239
00:19:55,208 --> 00:19:56,250
An toàn rồi.
240
00:20:09,625 --> 00:20:11,541
Có một bài hát phát trong phòng.
241
00:20:13,791 --> 00:20:14,833
Mình nhảy đi.
242
00:20:15,666 --> 00:20:16,583
Không có hứng.
243
00:20:16,666 --> 00:20:17,625
Cô ấy thích nó.
244
00:20:18,750 --> 00:20:20,208
Bài hát của ta mà, nào.
245
00:20:20,291 --> 00:20:21,375
Là bài hát của họ.
246
00:20:22,000 --> 00:20:23,500
Họ là ai? Annabel và…
247
00:20:27,125 --> 00:20:28,500
Cô ấy rất hạnh phúc.
248
00:20:30,916 --> 00:20:31,958
Cô ấy yêu anh ta.
249
00:20:32,625 --> 00:20:33,791
Anh xem thôi.
250
00:20:34,750 --> 00:20:36,625
Nếu anh đã muốn vậy.
251
00:20:38,375 --> 00:20:40,125
Cô ấy đang nhảy theo bài hát.
252
00:20:44,791 --> 00:20:46,000
Anh ta nhìn cô ấy.
253
00:20:46,541 --> 00:20:47,916
Em nói thật đấy chứ?
254
00:20:51,041 --> 00:20:53,041
Em đã bảo anh ta đi đâu chưa?
255
00:20:54,166 --> 00:20:56,291
Anh ta muốn cô ấy, nhưng chỉ là…
256
00:21:01,166 --> 00:21:02,000
Gì vậy?
257
00:21:05,833 --> 00:21:08,083
- Em nói dối anh.
- Anh ta tức giận.
258
00:21:08,166 --> 00:21:10,250
Em thề. Thả em ra!
259
00:21:10,750 --> 00:21:12,375
- Ghen tuông.
- Đâu có!
260
00:21:12,458 --> 00:21:13,541
Nói dối!
261
00:21:13,625 --> 00:21:15,250
- Cô ấy sợ.
- Thả em ra.
262
00:21:15,958 --> 00:21:16,791
Được rồi.
263
00:21:21,958 --> 00:21:23,750
Em đang nói dối anh, Annabel!
264
00:21:25,583 --> 00:21:27,125
- Không mà.
- Không sao.
265
00:21:27,666 --> 00:21:29,333
- Em thề.
- Anh ấy yêu tôi.
266
00:21:30,791 --> 00:21:32,166
Anh yêu em, phải không?
267
00:21:32,708 --> 00:21:36,583
Anh đã tặng em chiếc nhẫn.
Anh ấy sẽ không hại tôi. Không bao giờ…
268
00:21:36,666 --> 00:21:38,791
Ta cần dừng việc này lại ngay.
269
00:21:38,875 --> 00:21:40,833
- Nhìn em đi.
- Xem thế nào đã.
270
00:21:40,916 --> 00:21:42,708
Nhìn đi. Bỏ ra. Dừng lại.
271
00:21:43,291 --> 00:21:44,666
Dừng. Dừng lại, làm ơn!
272
00:21:45,375 --> 00:21:47,500
Anh làm em đau! Đừng.
273
00:21:47,583 --> 00:21:49,958
- Đừng. Nhìn em đi.
- Lucy.
274
00:21:50,041 --> 00:21:52,750
Dừng lại, làm ơn đi! Thả em ra!
275
00:21:55,166 --> 00:21:56,833
Em không… Để em thở.
276
00:21:57,333 --> 00:21:58,708
- Thả em ra!
- Dừng lại.
277
00:21:58,791 --> 00:22:00,375
- Dừng lại! Annabel!
- Thả em ra!
278
00:22:18,791 --> 00:22:20,500
Hắn bóp cổ cô ấy đến chết.
279
00:22:23,708 --> 00:22:26,583
Để nhẫn dưới tầng hầm
đến khi ta đưa vào lò nung.
280
00:22:26,666 --> 00:22:29,458
Gì? Sao phải dừng
khi vừa bắt đầu có tiến triển?
281
00:22:29,541 --> 00:22:32,375
Không chơi bời nữa.
Còn phải lo trả hóa đơn.
282
00:22:32,458 --> 00:22:33,291
Hóa đơn gì?
283
00:22:39,000 --> 00:22:40,666
- 60.000 bảng?
- Gì cơ?
284
00:22:40,750 --> 00:22:42,208
Trong hai tuần? Gì vậy?
285
00:22:42,291 --> 00:22:44,000
Sao cậu không nói gì?
286
00:22:44,083 --> 00:22:47,708
Vì ngoài cửa là tên tôi.
Trách nhiệm của tôi. Tôi sẽ tìm cách.
287
00:22:47,791 --> 00:22:50,333
Kiểu gì? Lúc thuận lợi còn chỉ vừa đủ ăn!
288
00:22:50,416 --> 00:22:53,000
Đi vay thì sao? Chỗ này chắc có giá lắm.
289
00:22:53,791 --> 00:22:56,625
Nơi này là thứ duy nhất bố mẹ tôi để lại.
290
00:22:58,250 --> 00:22:59,666
Xin lỗi. Tôi không nhận ra.
291
00:22:59,750 --> 00:23:03,750
Cậu ấy đã thế chấp nó
để vay tiền mở công ty. Trời, ta tiêu rồi!
292
00:23:03,833 --> 00:23:07,291
Không đâu. Ta chỉ cần vài vụ lớn thôi.
293
00:23:09,750 --> 00:23:11,291
Có khi là một vụ lớn đấy.
294
00:23:17,083 --> 00:23:21,083
- Lockwood và Đồng sự, tôi giúp được gì?
- Sa thải Lucy Carlyle.
295
00:23:22,916 --> 00:23:23,916
Ngay lập tức.
296
00:23:24,916 --> 00:23:27,083
Và sao tôi phải làm thế, thanh tra?
297
00:23:27,166 --> 00:23:29,291
Vì hai ta không muốn thêm tai tiếng.
298
00:23:29,791 --> 00:23:34,208
Và tôi chỉ tìm hiểu qua đã phát hiện
cậu thuê một thám tử làm toàn thời gian
299
00:23:34,291 --> 00:23:37,541
khi cô ấy chưa đạt cấp bốn,
một việc làm trái luật.
300
00:23:38,208 --> 00:23:41,208
Tôi cho rằng cô ấy đã nói dối cậu
vì nếu không…
301
00:23:41,291 --> 00:23:43,791
Chắc anh còn chuyện to tát hơn cần lo chứ?
302
00:23:46,458 --> 00:23:50,500
Những việc nhỏ nhặt giúp tôi
giải quyết những vấn đề to tát hơn.
303
00:23:51,458 --> 00:23:53,208
Công ty cậu là vấn đề to tát.
304
00:23:54,000 --> 00:23:57,208
- Thôi nào, thanh tra.
- Đuổi cô ấy đi, cậu Lockwood.
305
00:24:00,875 --> 00:24:01,708
Ai gọi vậy?
306
00:24:04,291 --> 00:24:05,125
Nhầm số.
307
00:24:07,166 --> 00:24:10,708
Nghe này. Cụ thể cậu nói
Annabel nổi tiếng cỡ nào nhỉ?
308
00:24:11,416 --> 00:24:13,125
Chúng ta đã nghĩ ngược rồi.
309
00:24:13,208 --> 00:24:16,458
Đây không phải ta giúp Annabel.
Là cô ấy giúp chúng ta.
310
00:24:16,541 --> 00:24:17,541
Thật à? Kiểu gì?
311
00:24:17,625 --> 00:24:21,208
Quan trọng là nhiều người biết đến.
Sự biến mất của Annabel rất ồn ào.
312
00:24:21,291 --> 00:24:23,583
Ồn ào hơn chuyện ta đốt nhà nhiều.
313
00:24:23,666 --> 00:24:28,333
Phá được vụ án mạng, các tít báo sẽ bù lại
tai tiếng xấu của ta qua một đêm.
314
00:24:28,416 --> 00:24:30,208
Cậu nói không chơi bời nữa mà.
315
00:24:30,291 --> 00:24:32,750
Không còn là chơi bời, đây là việc chính.
316
00:24:32,833 --> 00:24:35,750
- Đâu đem về cho ta 60 nghìn.
- Có khi nhiều hơn.
317
00:24:35,833 --> 00:24:38,291
Hãy nghĩ đến hàng triệu người già
ngồi ở nhà,
318
00:24:38,375 --> 00:24:41,666
không thể làm gì
ngoài hồi tưởng và đọc báo.
319
00:24:41,750 --> 00:24:43,291
Họ thích án mạng bí ẩn.
320
00:24:43,375 --> 00:24:46,375
Đó là tin trang nhất.
Barnes sẽ không dám làm gì ta.
321
00:24:46,458 --> 00:24:50,291
Đừng lôi tôi vào. Tôi không thích
tên mình lên báo. Chịu đủ rồi.
322
00:24:50,375 --> 00:24:52,916
Phải biết cách đối phó với họ. Để tôi lo.
323
00:24:53,500 --> 00:24:56,041
Thật đấy.
Đừng khiến người ta chú ý đến tôi.
324
00:24:56,125 --> 00:24:58,041
Điều quan trọng nhất là phá án.
325
00:24:59,125 --> 00:25:00,625
Đây là nơi tất cả xảy ra.
326
00:25:01,291 --> 00:25:03,791
Âm thầm. Nên hãy cư xử đúng mực, được chứ?
327
00:25:13,083 --> 00:25:16,041
Đây rồi. Cô ấy đóng vai Ophelia
trong vở Hamlet.
328
00:25:16,666 --> 00:25:17,916
Điều đó cho thấy gì?
329
00:25:19,875 --> 00:25:22,625
Sao quanh mình
toàn đám ít học vậy? Đợi ở đó.
330
00:25:28,333 --> 00:25:33,375
"Màn nhập vai Ophelia xúc động của Annabel
thể hiện chiều sâu của mối tình bi thảm".
331
00:25:33,458 --> 00:25:34,291
Chính xác.
332
00:25:35,000 --> 00:25:36,541
Kiểu chiều sâu này.
333
00:25:37,333 --> 00:25:41,833
Đó là lý do cậu mặc nguyên đồ ngâm mình.
Ophelia chết đuối, cầm theo hoa cúc.
334
00:25:41,916 --> 00:25:43,166
Nên tôi mới lấy hoa.
335
00:25:43,250 --> 00:25:46,583
Cô ấy phát điên,
tự sát vì cách Hamlet đối xử với cô ấy.
336
00:25:46,666 --> 00:25:47,958
Annabel không tự sát.
337
00:25:48,041 --> 00:25:52,125
Vai diễn và điều xảy ra trong đời cô ấy
bắt đầu phản chiếu lẫn nhau.
338
00:25:52,208 --> 00:25:55,416
Hamlet và Ophelia,
Annabel và người tình bạo hành.
339
00:25:55,500 --> 00:25:57,750
Vậy hung thủ là người đóng Hamlet?
340
00:25:57,833 --> 00:26:00,333
Hugo Blake. Đó là tên anh ta. Nhìn đi.
341
00:26:00,916 --> 00:26:03,458
"Vụ án của Annabel Ward
lại có bước ngoặt vào tối qua
342
00:26:03,541 --> 00:26:07,208
khi diễn viên Hugo Blake bị bắt
vì sự biến mất của cô ấy.
343
00:26:07,291 --> 00:26:11,041
Có tin đồn Ward có quan hệ
với bạn diễn Hamlet điển trai
344
00:26:11,125 --> 00:26:12,666
sau khi có người nhìn thấy
345
00:26:12,750 --> 00:26:15,458
họ dùng bữa tối thân mật
ở một câu lạc bộ tư".
346
00:26:15,541 --> 00:26:17,958
Được lắm. Người ít học vậy là không tệ.
347
00:26:18,458 --> 00:26:20,750
Nhìn kìa! Cô ấy đang đeo nhẫn.
348
00:26:20,833 --> 00:26:23,291
Vậy là Blake bị bắt, nhưng vẫn thoát tội?
349
00:26:23,375 --> 00:26:26,833
Không có bằng chứng chắc chắn.
Không nhân chứng, thi thể.
350
00:26:26,916 --> 00:26:27,833
Này!
351
00:26:28,500 --> 00:26:30,916
"Blake được thả vào tối thứ Hai,
không bị buộc tội.
352
00:26:31,000 --> 00:26:33,958
Cảnh sát nói
cuộc điều tra của họ rơi vào ngõ cụt".
353
00:26:34,041 --> 00:26:35,291
Không như chúng ta.
354
00:26:35,375 --> 00:26:36,791
Giỏi lắm, Tony.
355
00:26:37,958 --> 00:26:40,833
Lần này tìm hiểu trước khi vào việc.
356
00:26:40,916 --> 00:26:43,291
Tony phải chứ? Hay giờ cậu ta là Andrew?
357
00:26:43,375 --> 00:26:47,958
Nhỏ tiếng thôi, Kipps. Thư viện
chứ đâu phải chỗ to tiếng cho lũ vô học.
358
00:26:51,500 --> 00:26:54,000
Đây hẳn là trợ lý mới của cậu.
359
00:26:54,958 --> 00:26:55,791
Đồng nghiệp.
360
00:26:56,750 --> 00:27:00,041
Còn cậu hẳn là Quill Kipps.
Tôi đã nghe về cậu.
361
00:27:00,541 --> 00:27:03,500
Tỷ lệ tử vong cao nhất
trong số các đội trưởng nhỉ?
362
00:27:04,250 --> 00:27:08,166
Tôi là giám sát viên cấp cao
ở công ty hàng đầu trong nước.
363
00:27:10,333 --> 00:27:15,250
Tôi nhận những vụ nguy hiểm nhất
chính là vì tôi rất giỏi.
364
00:27:17,416 --> 00:27:19,666
Nhưng tôi xử được. Không giống cậu ta.
365
00:27:22,333 --> 00:27:23,958
Cậu sẽ không ở lại lâu đâu.
366
00:27:25,000 --> 00:27:27,000
Khi đã biết bản chất của cậu ta.
367
00:27:27,500 --> 00:27:28,916
Cuối cùng ai cũng bỏ cậu ta.
368
00:27:34,458 --> 00:27:35,833
Tên cậu ấy là Lucy.
369
00:27:36,583 --> 00:27:37,791
Tên tôi là Lockwood.
370
00:27:38,833 --> 00:27:40,041
Và cậu cần thang.
371
00:27:42,083 --> 00:27:43,125
Không.
372
00:27:43,916 --> 00:27:44,750
Có đấy.
373
00:27:53,458 --> 00:27:57,375
- Cậu ta không ưa cậu nhỉ?
- Một tên tồi không liên quan gì. Kệ đi.
374
00:27:57,458 --> 00:27:59,208
Ta cần tìm Hugo Blake.
375
00:27:59,291 --> 00:28:03,416
Tôi cần làm một việc trước.
Mọi người đi ăn tối đi nhé? Tôi đãi.
376
00:28:08,875 --> 00:28:11,250
Cậu có thích món Ý không?
377
00:28:11,875 --> 00:28:13,791
Nếu ý cậu là pizza?
378
00:28:13,875 --> 00:28:16,500
Đó đúng là ý tôi,
tôi biết một tiệm rất ngon.
379
00:28:20,666 --> 00:28:23,416
Đây là nhà hàng Ý ngon nhất tôi từng đến.
380
00:28:25,625 --> 00:28:29,875
- Cậu trước giờ vẫn ở đây à?
- Vùng sáu. Đẹp hơn và an toàn hơn nhiều.
381
00:28:29,958 --> 00:28:31,041
Sao cậu lại bỏ đi?
382
00:28:31,750 --> 00:28:34,041
Bố mẹ tôi rất dễ chịu,
nhưng tôi không thể ở lại.
383
00:28:34,791 --> 00:28:39,125
Họ có bốn đứa con.
Ba kỹ sư và một đứa lập dị.
384
00:28:40,000 --> 00:28:41,458
Vậy cậu vẫn luôn hơi…
385
00:28:42,083 --> 00:28:42,916
Ám ảnh?
386
00:28:43,583 --> 00:28:47,333
Ừ. Đại Nạn là tất cả những gì tôi biết.
Tất cả những gì ta biết.
387
00:28:47,416 --> 00:28:50,250
Điều đó thật không ổn,
nên tôi muốn tìm hiểu…
388
00:28:51,125 --> 00:28:52,958
- Cái gì?
- Mọi thứ!
389
00:28:53,791 --> 00:28:56,458
Đó là lý do Fittes đuổi tôi.
Lockwood kể chưa?
390
00:28:56,541 --> 00:28:57,833
- Không!
- Thật đấy.
391
00:28:57,916 --> 00:29:01,000
Vì hỏi quá nhiều,
đến tầng nằm ngoài quyền hạn của tôi.
392
00:29:01,083 --> 00:29:02,958
George Karim, tôi sốc quá!
393
00:29:03,041 --> 00:29:05,666
Đừng lo, tôi đã lấy hộp sọ để đền bù.
394
00:29:05,750 --> 00:29:11,333
Cậu có nghĩ
chúng ta bị lừa dối về mọi thứ không?
395
00:29:11,416 --> 00:29:16,791
Tất nhiên là chúng ta đang bị lừa dối.
Nhưng ai lừa, vì sao và ta có thể làm gì?
396
00:29:16,875 --> 00:29:20,541
Tôi có một người bạn
tin rằng tất cả thật vô lý.
397
00:29:20,625 --> 00:29:22,583
Khởi đầu, sự lan rộng,
398
00:29:22,666 --> 00:29:25,583
tình hình ngày càng tệ,
chứ không khá hơn, dù ta làm gì.
399
00:29:26,708 --> 00:29:30,833
Giờ cậu ấy chết rồi. Có lẽ cậu ấy
đã có câu trả lời ở thế giới bên kia.
400
00:29:33,625 --> 00:29:35,875
Cậu ấy là người cậu mơ đến London cùng à?
401
00:29:36,375 --> 00:29:37,208
Không phải.
402
00:29:38,083 --> 00:29:39,416
Là người khác.
403
00:29:39,958 --> 00:29:41,875
Nhưng bọn tôi cùng lo một vụ.
404
00:29:41,958 --> 00:29:44,875
Xảy ra vấn đề. Kinh khủng.
Sếp tôi đổ lỗi cho tôi.
405
00:29:44,958 --> 00:29:46,958
Ai cũng vậy. Kể cả mẹ tôi.
406
00:29:47,791 --> 00:29:48,916
Nên tôi phải bỏ đi.
407
00:29:49,000 --> 00:29:51,166
Đến một nơi tôi thật sự quan trọng.
408
00:29:54,416 --> 00:29:58,583
Phải, chúng tôi đã liều mạng,
vụ này quan trọng tới vậy với chúng tôi.
409
00:29:58,666 --> 00:30:02,625
Annabel Ward đã có thể là một siêu sao,
nhưng lại bị sát hại dã man.
410
00:30:03,500 --> 00:30:07,083
Bao lâu qua,
các nhà chức trách ở DEPRAC đã ngồi yên
411
00:30:07,166 --> 00:30:09,958
để mặc sự bất công tàn nhẫn này
không có lời giải.
412
00:30:10,041 --> 00:30:11,666
Họ đã phụ lòng người dân.
413
00:30:15,625 --> 00:30:18,625
- Tôi đã quá tử tế với cậu Lockwood à?
- Rõ ràng.
414
00:30:20,000 --> 00:30:23,875
Bôi nhọ DEPRAC để cứu
cái công ty như trò đùa của cậu ta.
415
00:30:23,958 --> 00:30:25,916
Cậu ta nghĩ mình là ai chứ?
416
00:30:26,541 --> 00:30:28,166
Chỉ là một thằng nhãi, sếp.
417
00:30:28,250 --> 00:30:31,833
Chỉ vì nó xảy ra hàng thập kỷ trước
không có nghĩa nó không quan trọng.
418
00:30:31,916 --> 00:30:35,875
May thay, Lockwood và Đồng sự
có siêu sao riêng, bạn Lucy Carlyle,
419
00:30:35,958 --> 00:30:39,375
cậu ấy không chỉ giúp
vô hiệu một hồn ma Loại Hai hung ác,
420
00:30:39,458 --> 00:30:42,583
mà còn dùng
tài năng thấu thính phi thường của mình
421
00:30:42,666 --> 00:30:44,500
để kết nối với hồn ma Annabel.
422
00:30:44,583 --> 00:30:48,000
Do đó, chúng tôi tin mình tiến gần
đến việc tìm ra kẻ giết Annabel
423
00:30:48,083 --> 00:30:49,791
hơn cảnh sát hay DEPRAC…
424
00:30:50,958 --> 00:30:54,208
Tôi đã bảo cậu đừng lôi tôi vào mà.
425
00:30:54,291 --> 00:30:57,708
Tôi cũng đã nói tôi sẽ lo liệu.
Lo gì chứ? Sự thật cả mà.
426
00:30:58,625 --> 00:31:02,708
Ta còn chưa phá được vụ án.
Lỡ Hugo Blake thấy và tấn công tôi?
427
00:31:02,791 --> 00:31:06,708
Thì bọn tôi sẽ bảo vệ cậu.
Cậu là vốn quý nhất của công ty.
428
00:31:08,958 --> 00:31:09,958
Vốn quý?
429
00:31:10,625 --> 00:31:14,000
Vậy tôi chỉ là thế à?
Một thứ để cậu kiếm tiền thôi à?
430
00:31:16,125 --> 00:31:19,333
Cậu cho là cách làm của mình
khác biệt lắm.
431
00:31:20,833 --> 00:31:24,250
Nhưng cậu cũng y hệt bọn họ.
Cũng tệ như đám người quê tôi.
432
00:31:28,125 --> 00:31:30,125
- Dại quá, Lockwood.
- Sao lại thế?
433
00:31:31,000 --> 00:31:32,958
Tôi khen cậu ấy trên truyền hình quốc gia.
434
00:31:33,041 --> 00:31:35,666
Sau khi cậu ấy đã nói rõ
đừng lôi cậu ấy vào.
435
00:31:35,750 --> 00:31:38,458
Cậu sao đấy?
Tối qua cậu muốn tôi đuổi cậu ấy.
436
00:31:40,750 --> 00:31:42,000
Có lẽ cậu đã đúng.
437
00:31:44,416 --> 00:31:48,541
Có lẽ gần đây
phán đoán của tôi hơi thiếu chính xác.
438
00:31:49,583 --> 00:31:53,000
Barnes biết tôi thuê cậu ấy trái luật.
Tôi phải làm gì đó.
439
00:31:53,875 --> 00:31:55,500
Phán đoán của tôi cũng sai.
440
00:31:55,583 --> 00:31:59,000
Cậu ấy không còn nơi khác để đi.
Cậu không nên đuổi cậu ấy.
441
00:32:01,083 --> 00:32:03,041
Để cậu ấy bình tĩnh lại chút.
442
00:32:40,541 --> 00:32:41,375
Mở cửa ra.
443
00:32:42,333 --> 00:32:43,250
Mở cửa!
444
00:32:48,791 --> 00:32:50,000
Gọi cô gái ra đây.
445
00:32:52,000 --> 00:32:53,083
Cậu sẽ ổn thôi.
446
00:32:54,083 --> 00:32:57,625
Tôi hứa. Dù là chuyện gì,
tôi cũng sẽ giải quyết.
447
00:33:01,041 --> 00:33:02,125
Cậu cứ đợi ở đây.
448
00:33:03,041 --> 00:33:04,250
Tôi cần cô Carlyle.
449
00:33:04,333 --> 00:33:07,875
Không. Cần nói gì với cậu ấy
thì phải nói cả với tôi.
450
00:33:07,958 --> 00:33:10,458
Tôi nói đợi ở đây,
hoặc vào buồng giam đợi.
451
00:33:12,083 --> 00:33:13,708
Tôi không cần được bảo vệ.
452
00:33:14,875 --> 00:33:15,708
Không cần cậu.
453
00:33:17,958 --> 00:33:21,166
Thật vui khi có
người nổi tiếng như cô hỗ trợ DEPRAC.
454
00:33:21,250 --> 00:33:22,333
Tôi không phải…
455
00:33:22,416 --> 00:33:24,666
Nghe nói
các hồn ma Loại Hai khai hết với cô.
456
00:33:24,750 --> 00:33:25,833
Tôi đâu nói thế.
457
00:33:27,541 --> 00:33:29,750
Tôi tưởng cô dùng tài năng phi thường
458
00:33:29,833 --> 00:33:31,958
để tìm ra kẻ giết Annabel Ward?
459
00:33:32,041 --> 00:33:34,333
Phải, tên hắn là Hugo Blake.
460
00:33:34,416 --> 00:33:35,250
- Vậy sao?
- Ừ.
461
00:33:36,041 --> 00:33:38,166
Có chắc cô không đọc từ báo cũ chứ?
462
00:33:38,791 --> 00:33:40,916
Không phải. Còn hơn thế nhiều.
463
00:33:41,750 --> 00:33:45,291
Tốt. Bọn tôi đã bắt anh ta,
nhưng thiếu bằng chứng buộc tội.
464
00:33:45,375 --> 00:33:46,500
Có lẽ cô giúp được.
465
00:33:52,791 --> 00:33:55,291
Đường Sheen từng là một nhà trọ.
466
00:33:56,208 --> 00:33:58,750
Blake nói chở cô ấy về,
nhưng không vào nhà.
467
00:33:58,833 --> 00:34:01,666
Anh ta luôn khẳng định họ chỉ là bạn.
468
00:34:01,750 --> 00:34:02,833
Không đúng.
469
00:34:03,833 --> 00:34:05,208
Vậy lấy bằng chứng đi.
470
00:34:17,916 --> 00:34:19,750
Cô buộc tội anh ta giết người.
471
00:34:20,291 --> 00:34:23,458
Dùng liên kết phi thường
với Annabel chứng minh đi.
472
00:34:28,291 --> 00:34:31,375
Khoan đã, không.
Như thế này không có được.
473
00:34:32,125 --> 00:34:33,375
Đâu phải muốn là làm được.
474
00:34:33,458 --> 00:34:36,125
Tôi kết nối với Annabel
vì có cảm xúc với cô ấy.
475
00:34:36,208 --> 00:34:39,125
- Tôi cố làm việc tốt.
- Đây là cơ hội của cô.
476
00:34:40,166 --> 00:34:41,458
Giúp tống hắn vào tù.
477
00:34:42,333 --> 00:34:44,708
Không. Tôi đã nói rồi, tôi không thể.
478
00:34:44,791 --> 00:34:48,041
Hắn không thấy cô.
Hắn còn không biết cô ở đây. Thử đi.
479
00:34:48,125 --> 00:34:49,666
Anh muốn tôi làm gì?
480
00:34:50,916 --> 00:34:52,041
Hãy làm trung gian.
481
00:34:53,083 --> 00:34:54,750
Nói điều chỉ cô ấy biết.
482
00:34:55,333 --> 00:34:59,125
Xác định hắn là hung thủ.
Làm đi, nếu cô chắc chắn là hắn có tội.
483
00:35:03,708 --> 00:35:04,666
Ôi trời.
484
00:35:12,916 --> 00:35:14,875
Cô cảm nhận được gì đó hả?
485
00:35:15,916 --> 00:35:16,791
Tôi…
486
00:35:18,000 --> 00:35:18,916
Tôi không thể.
487
00:35:20,333 --> 00:35:22,958
- Nói xem cô cảm thấy gì?
- Tôi cần ra ngoài.
488
00:35:23,041 --> 00:35:24,625
Nói xem cô biết gì đã.
489
00:35:25,666 --> 00:35:28,791
Tôi không cảm nhận được gì.
Không có gì hết.
490
00:35:28,875 --> 00:35:32,250
Cô nói dối để khỏi bị đuổi
và để công ty khỏi bị đóng cửa.
491
00:35:32,333 --> 00:35:33,708
- Đúng không?
- Thả tôi ra!
492
00:35:43,291 --> 00:35:44,125
Không sao.
493
00:35:45,375 --> 00:35:46,250
Hắn đi rồi.
494
00:35:47,166 --> 00:35:50,291
Nhưng nghe đây.
Hắn vẫn có bạn bè có vai vế.
495
00:35:50,375 --> 00:35:53,250
Họ đã thuê cho hắn luật sư giỏi.
Không thể giữ hắn lâu.
496
00:35:54,250 --> 00:35:56,916
Trừ khi cô còn thông tin gì khác?
497
00:36:00,875 --> 00:36:01,708
Tiếc thật.
498
00:36:08,083 --> 00:36:10,791
Vé này đi được một lần miễn phí. Về nhà.
499
00:36:12,708 --> 00:36:14,166
Đó không còn là nhà tôi.
500
00:36:14,250 --> 00:36:15,708
Lockwood là kẻ bịp bợm.
501
00:36:15,791 --> 00:36:18,166
Đi tắt và mạo hiểm tính mạng người khác.
502
00:36:18,666 --> 00:36:21,708
Cậu ta thấy một cô gái dễ lừa
chưa đủ tư cách,
503
00:36:22,583 --> 00:36:26,583
đơn độc và choáng ngợp
ở một thành phố lớn, nên lợi dụng cô ấy.
504
00:36:27,083 --> 00:36:27,958
Làm ơn.
505
00:36:29,625 --> 00:36:31,500
Về nhà đi khi còn có thể.
506
00:36:39,291 --> 00:36:40,916
Tôi biết anh ta sẽ làm thế.
507
00:36:41,625 --> 00:36:44,125
Tôi biết
ngay khi Wade xuất hiện trước cửa.
508
00:36:45,291 --> 00:36:49,958
Trời, họ luôn đi những nước nhàm chán,
thiếu sáng tạo nhất có thể, phải không?
509
00:36:51,250 --> 00:36:53,916
Dùng tài năng của cậu để lấy bằng chứng à?
510
00:36:54,416 --> 00:36:56,000
Chứng tỏ họ chẳng có gì.
511
00:36:57,833 --> 00:37:00,625
Nhân tiện,
cậu rất xuất sắc, Luce. Thật đấy.
512
00:37:04,000 --> 00:37:05,708
Cho dừng xe được không?
513
00:37:08,791 --> 00:37:09,708
Cậu làm gì vậy?
514
00:37:12,083 --> 00:37:12,916
Rời khỏi đây.
515
00:37:14,083 --> 00:37:14,958
Tôi nghỉ việc.
516
00:37:17,666 --> 00:37:18,750
Luce! Lucy!
517
00:37:19,375 --> 00:37:21,875
Vào xe nói chuyện đi? Ở đây nguy hiểm lắm.
518
00:37:21,958 --> 00:37:23,541
Chẳng có gì để nói cả.
519
00:37:24,041 --> 00:37:27,333
Dù sao cậu cũng đuổi tôi.
Cậu chỉ giữ tôi vì có giá trị.
520
00:37:27,416 --> 00:37:30,083
Không đúng. Rõ ràng là có hiểu lầm.
521
00:37:30,166 --> 00:37:31,000
Hài hước thật,
522
00:37:32,583 --> 00:37:35,500
vì cậu không hiểu gì về tôi.
523
00:37:35,583 --> 00:37:39,125
Cậu không biết tôi đang trải qua điều gì,
miễn cậu được lên truyền hình.
524
00:37:39,208 --> 00:37:42,041
- Tôi đã xin lỗi rồi mà.
- Chưa đâu.
525
00:37:42,125 --> 00:37:46,166
Tôi xin lỗi. Chính tôi đã cố dừng vụ này
trước khi trở nên quá nguy hiểm.
526
00:37:46,250 --> 00:37:48,416
Càng cho thấy cậu chẳng biết gì.
527
00:37:49,000 --> 00:37:51,875
Cậu có thể bật tắt cảm xúc của mình
như vòi nước,
528
00:37:51,958 --> 00:37:53,916
nhưng tôi đang chới với đây.
529
00:37:54,416 --> 00:37:55,833
Đôi khi tôi…
530
00:37:59,291 --> 00:38:01,125
Tôi chỉ nghĩ tôi chết thì hơn.
531
00:38:05,333 --> 00:38:06,541
Tôi hiểu điều đó.
532
00:38:08,500 --> 00:38:10,791
Và đó không phải sự thật, Lucy.
533
00:38:11,958 --> 00:38:12,916
Bọn tôi cần cậu.
534
00:38:14,583 --> 00:38:16,791
Không phải vì cậu có giá trị.
535
00:38:17,708 --> 00:38:18,750
Vậy vì gì?
536
00:38:18,833 --> 00:38:19,833
Vì…
537
00:38:21,625 --> 00:38:22,541
vì cậu là…
538
00:38:23,625 --> 00:38:26,458
cậu là Lucy Carlyle.
Bọn tôi không thể để cậu đi.
539
00:38:27,750 --> 00:38:28,666
Phải vậy thôi.
540
00:38:29,666 --> 00:38:32,583
Barnes sẽ đóng cửa công ty.
Anh ta biết thuê tôi là trái luật.
541
00:38:32,666 --> 00:38:34,750
Nên tôi mới lên truyền hình, đồ ngốc.
542
00:38:36,166 --> 00:38:40,208
Để cho Barnes thấy ta mặc kệ lời đe dọa
của anh ta. Kệ xác luật lệ.
543
00:38:40,875 --> 00:38:43,125
Họ lách luật suốt. Sao ta lại không?
544
00:38:43,625 --> 00:38:45,916
Ý là, sao ta không thể thay đổi luật?
545
00:38:46,916 --> 00:38:49,125
- Vì ta là đám vô danh.
- Không phải.
546
00:38:49,208 --> 00:38:50,750
Ta là Lockwood và Đồng sự.
547
00:38:51,666 --> 00:38:53,583
Cậu, tôi và George.
548
00:38:56,208 --> 00:38:57,291
Tôi xin lỗi, Lucy.
549
00:38:59,250 --> 00:39:00,125
Xin hãy ở lại.
550
00:39:03,000 --> 00:39:04,708
Đừng bao giờ nói dối tôi nữa.
551
00:39:05,916 --> 00:39:07,083
Thề đi.
552
00:39:08,083 --> 00:39:10,583
Tôi thề sẽ không bao giờ nói dối cậu nữa.
553
00:39:13,083 --> 00:39:14,416
Sao lại đốt pháo sáng?
554
00:39:15,458 --> 00:39:16,666
Để trông ngầu à?
555
00:39:16,750 --> 00:39:19,458
Tôi thấy năm vong hồn
và ba hồn ma rình rập đang áp sát ta.
556
00:39:19,541 --> 00:39:21,750
- Cậu nói dối à?
- Tôi vừa thề gì?
557
00:39:24,958 --> 00:39:26,375
Chết tiệt.
558
00:39:28,000 --> 00:39:31,791
Ta ở ngay cạnh Pháp trường Tyburn,
nơi nhiều ma ám nhất London.
559
00:39:32,833 --> 00:39:36,083
Nói thật, cậu là gánh nặng
chứ không phải vốn quý, Lucy.
560
00:40:07,625 --> 00:40:10,125
Lockwood, có gì đó không ổn.
561
00:40:11,958 --> 00:40:14,750
Cửa chốt trong rồi.
562
00:40:28,625 --> 00:40:29,875
Nếu là Blake thì sao?
563
00:40:38,083 --> 00:40:39,416
Đợi đã, Lockwood.
564
00:40:50,791 --> 00:40:51,875
Tôi sẽ xử hắn.
565
00:40:52,625 --> 00:40:53,708
Cậu tìm George đi.
566
00:41:01,458 --> 00:41:04,583
Mời anh tách trà
trong lúc anh lục lọi nhà tôi nhé?
567
00:41:04,666 --> 00:41:06,083
Một hay hai viên đường?
568
00:41:16,583 --> 00:41:17,416
Thôi được.
569
00:41:18,250 --> 00:41:19,208
Tùy anh thôi.
570
00:41:21,625 --> 00:41:22,750
Chạy đi.
571
00:41:35,166 --> 00:41:36,000
Cứu với!
572
00:41:37,583 --> 00:41:39,541
Cứu với!
573
00:42:02,750 --> 00:42:04,833
Làm ơn, cứu tôi! Làm ơn!
574
00:42:07,125 --> 00:42:10,541
Ơn trời. Nhanh lên, có người ở đây!
Có người trên tầng!
575
00:42:11,375 --> 00:42:12,708
Mừng vì tôi chưa bị đuổi chứ?
576
00:42:13,666 --> 00:42:14,916
Làm ơn, cởi trói cho tôi!
577
00:42:52,208 --> 00:42:54,291
Thú vị hơn đi ngủ sớm nhiều.
578
00:42:54,791 --> 00:42:56,625
Nên năng mời mọi người đến hơn.
579
00:42:56,708 --> 00:42:59,666
Hắn là ai? Hắn có nói gì không?
Có để lộ gì không?
580
00:43:00,291 --> 00:43:02,541
Không. Nhưng tôi biết hắn muốn gì.
581
00:43:07,750 --> 00:43:09,791
Hugo Blake hẳn đã phát hiện ta giữ nhẫn.
582
00:43:09,875 --> 00:43:12,625
Cử tên đó đến lấy nó
phòng khi nó liên kết ta với vụ án.
583
00:43:12,708 --> 00:43:17,375
Có thể. Dù là ai đi nữa, điều này chứng tỏ
giá trị làm chứng của nó.
584
00:43:17,458 --> 00:43:20,166
Bằng chứng ta không còn nữa.
Chúng ta tiêu rồi.
585
00:43:21,375 --> 00:43:25,208
Mỗi lần ta dẫn trước,
lại có kẻ chơi ta và kéo ta lại.
586
00:43:27,000 --> 00:43:27,833
Sao vậy?
587
00:43:29,125 --> 00:43:30,333
Sao vẻ mặt cậu lại thế?
588
00:43:31,416 --> 00:43:33,083
- Vẻ mặt gì?
- Vẻ mặt đó.
589
00:43:33,166 --> 00:43:36,750
Bình thường không thế. Đó là vẻ mặt
"Tôi biết điều cậu không biết".
590
00:43:37,708 --> 00:43:40,000
Hứa với tôi là các cậu sẽ không giận.
591
00:43:40,083 --> 00:43:41,458
Sao bọn tôi lại giận?
592
00:43:44,583 --> 00:43:45,500
Không phải chứ?
593
00:43:47,250 --> 00:43:48,083
Đừng nói vậy.
594
00:43:50,125 --> 00:43:50,958
Chiếc nhẫn?
595
00:43:51,625 --> 00:43:53,333
Cậu điên thật!
596
00:43:58,208 --> 00:43:59,291
Cái quái…
597
00:45:18,625 --> 00:45:23,625
Biên dịch: Bảo Dung