1 00:00:06,881 --> 00:00:10,385 ‎LOẠT PHIM NETFLIX 2 00:00:15,682 --> 00:00:16,933 ‎Tạm biệt. 3 00:00:37,037 --> 00:00:39,039 ‎Mở ca tấu trình hai giờ chiều. 4 00:00:52,385 --> 00:00:55,638 ‎Tâu Bệ Hạ, chúng thần mang tin dữ tới. 5 00:00:56,473 --> 00:00:58,391 ‎Ừ, được rồi. Tin gì nào? 6 00:00:58,475 --> 00:01:01,561 ‎Chúng thần vừa đi ‎gom tù nhân lại để tống giam, 7 00:01:01,644 --> 00:01:03,021 ‎thì bị phục kích. 8 00:01:03,104 --> 00:01:03,938 ‎Đó là… 9 00:01:04,022 --> 00:01:05,940 ‎Sư Phụ Rồng. 10 00:01:06,816 --> 00:01:09,069 ‎Cựu Sư Phụ Rồng. 11 00:01:10,278 --> 00:01:11,654 ‎Phải rồi, tâu Bệ Hạ. 12 00:01:11,738 --> 00:01:15,533 ‎Tấn công lính của trẫm. ‎Chẳng khác nào tấn công chính trẫm! 13 00:01:15,617 --> 00:01:19,746 ‎Tấn công khanh cũng là ‎tấn công trẫm đúng không? 14 00:01:19,829 --> 00:01:22,082 ‎Phải, tâu Bệ Hạ. 15 00:01:22,165 --> 00:01:25,752 ‎Đúng, Po công kích ta ‎là công kích cả Trung Hoa. 16 00:01:25,835 --> 00:01:29,339 ‎Dù ta có bỏ qua thì ‎Trung Hoa liệu có thể? Không đời nào. 17 00:01:29,422 --> 00:01:33,468 ‎Võ công của hắn quá cao cường. ‎Chúng ta có thể làm gì hắn đây? 18 00:01:33,551 --> 00:01:35,720 ‎Khanh không cần làm gì hết. 19 00:01:35,804 --> 00:01:37,388 ‎Khanh đã thất bại. 20 00:01:39,641 --> 00:01:40,642 ‎Chúng ta cần… 21 00:01:45,522 --> 00:01:47,065 ‎Cấm Quân Komodo! 22 00:01:53,363 --> 00:01:55,406 ‎Nhưng Bệ Hạ, họ bị cấm. 23 00:01:56,157 --> 00:01:58,368 ‎Trẫm trót rung chuông rồi… 24 00:02:14,092 --> 00:02:15,552 ‎Thật đau lòng mà nói, 25 00:02:15,635 --> 00:02:19,806 ‎chúng ta phải điều Cấm Quân Komodo ‎đi bắt cựu Sư Phụ Rồng về. 26 00:02:19,889 --> 00:02:24,519 ‎Tìm hắn, và giải hắn về cho ‎trẫm để lãnh bản án tối cao. 27 00:02:24,602 --> 00:02:26,479 ‎Nhớ dùng chiêu khạc nhổ. 28 00:02:31,526 --> 00:02:34,445 ‎Êu. Có chết cũng không dám hôn bờ môi đó. 29 00:02:35,029 --> 00:02:37,157 ‎Vụ này sẽ thú vị lắm đây. 30 00:02:48,626 --> 00:02:52,213 ‎Sư Phụ Răng Dài, ‎hộ vệ của Dây Roi Lửa Vĩnh Cửu! 31 00:02:52,297 --> 00:02:54,549 ‎Câu chuyện sẽ đưa ta tới đâu? 32 00:02:55,133 --> 00:02:59,596 ‎Anh lấy truyện trẻ con ‎để dẫn đường cho đại cuộc sao? 33 00:02:59,679 --> 00:03:00,972 ‎Truyện trẻ con? 34 00:03:01,723 --> 00:03:04,142 ‎Truyện trẻ con? Không! 35 00:03:04,225 --> 00:03:07,145 ‎Ai cũng đọc ‎Điểm Tích Xuyên Thời Gian! 36 00:03:07,228 --> 00:03:09,898 ‎Họ nói vậy để bán nhiều sách hơn thôi. 37 00:03:13,693 --> 00:03:15,111 ‎Cảm ơn anh bạn. 38 00:03:16,863 --> 00:03:20,658 ‎Thôi nào. Phải có cuốn ‎truyện nào cô thích chứ. 39 00:03:20,742 --> 00:03:22,535 ‎Truyện bố mẹ kể chẳng hạn? 40 00:03:22,619 --> 00:03:25,580 ‎Sao anh lại nghĩ đó là Vũ Khí Tianshang? 41 00:03:25,663 --> 00:03:28,666 ‎Ái chà. May quá cô hỏi câu này. 42 00:03:28,750 --> 00:03:29,584 ‎Ôi không. 43 00:03:29,667 --> 00:03:32,921 ‎Vì đáp án nằm trong những trang truyện. 44 00:03:35,590 --> 00:03:37,258 ‎Thuở sơ khai, 45 00:03:37,342 --> 00:03:40,428 ‎khi cựu giới còn mới hơn cả lịch sử. 46 00:03:40,511 --> 00:03:43,181 ‎- Là sao? ‎- Nghe cho ngầu thôi. 47 00:03:44,390 --> 00:03:47,060 ‎Sư Phụ Răng Dài là một chiến binh 48 00:03:47,143 --> 00:03:48,645 ‎tham gia Cuộc Đại Chiến. 49 00:03:49,229 --> 00:03:51,231 ‎Bà sử dụng Dây Roi Lửa Vĩnh Cửu, 50 00:03:51,314 --> 00:03:54,192 ‎hỏa lực của nó có thể cắt xuyên Địa Cầu! 51 00:03:54,984 --> 00:03:56,653 ‎Nghe quen không? 52 00:03:57,904 --> 00:03:58,738 ‎Có. 53 00:03:58,821 --> 00:04:00,406 ‎Đó là nhân vật ngầu nhất. 54 00:04:00,490 --> 00:04:03,785 ‎Sau Cuộc Đại Chiến, thế giới rạn vỡ. 55 00:04:11,459 --> 00:04:15,129 ‎Bà nhận ra, quyền năng ‎của dây roi quá lớn để sở hữu. 56 00:04:15,213 --> 00:04:16,839 ‎Nó phải bị phá hủy. 57 00:04:17,632 --> 00:04:20,677 ‎Đó là sứ mệnh của bà, ‎thử thách lớn nhất của bà. 58 00:04:21,344 --> 00:04:25,556 ‎Để không ai có thể ‎thao túng quyền năng tàn ác đó nữa! 59 00:04:25,640 --> 00:04:29,185 ‎Nữa, nữa, nữa… 60 00:04:29,269 --> 00:04:30,311 ‎Thế thôi? 61 00:04:30,395 --> 00:04:33,815 ‎Thì… thật ra cô ‎tự đọc thì sẽ thấy hay hơn. 62 00:04:33,898 --> 00:04:34,732 ‎Hừm. 63 00:04:37,402 --> 00:04:40,321 ‎Cuộc Đại Chiến đã chia cắt thế giới. 64 00:04:41,155 --> 00:04:43,658 ‎Tác giả Li Gao rất am tường lịch sử. 65 00:04:43,741 --> 00:04:47,662 ‎Rõ ràng dây roi ‎lấy cảm hứng từ Vũ Khí Tianshang. 66 00:04:47,745 --> 00:04:51,332 ‎Đọc ấn bản mới nhất ‎là tìm ra nơi giấu nó. Nhưng… 67 00:04:51,416 --> 00:04:54,335 ‎- Lại "nhưng". ‎- Nó chưa được xuất bản. 68 00:04:54,419 --> 00:04:55,253 ‎Nên, 69 00:04:55,336 --> 00:04:57,463 ‎tôi đã có kế hoạch, 70 00:04:57,547 --> 00:04:59,757 ‎chúng ta sẽ gặp trực tiếp tác giả. 71 00:04:59,841 --> 00:05:00,842 ‎Tuyệt vời. 72 00:05:00,925 --> 00:05:04,846 ‎Tôi cũng rất vui khi đặt ‎niềm tin vào một thú vui của trẻ con. 73 00:05:04,929 --> 00:05:06,306 ‎Tôi cũng vậy! 74 00:05:08,141 --> 00:05:09,475 ‎Chờ chút. 75 00:05:23,406 --> 00:05:25,283 ‎Li Gao nổi tiếng là kín tiếng. 76 00:05:25,366 --> 00:05:27,827 ‎Ông chỉ công bố địa điểm nhà sách 77 00:05:27,910 --> 00:05:30,413 ‎cho hội hâm mộ cuốn truyện. 78 00:05:30,496 --> 00:05:32,832 ‎May cho cô, tôi là một thành viên. 79 00:05:32,915 --> 00:05:33,916 ‎May quá đi. 80 00:05:39,547 --> 00:05:40,631 ‎Chao ôi! 81 00:05:44,218 --> 00:05:47,346 ‎Chỗ này còn vui hơn tôi nghĩ. 82 00:05:47,430 --> 00:05:51,350 ‎Đây là hội chợ họ hay mở ‎trong thời kỳ Phục Hưng sao? Eo! 83 00:05:52,852 --> 00:05:55,605 ‎Người hâm mộ chân chính tới đây suốt. 84 00:05:55,688 --> 00:05:58,983 ‎Không thể cưỡng lại được! 85 00:05:59,067 --> 00:06:01,069 ‎Anh phải chờ thôi. 86 00:06:02,445 --> 00:06:04,697 ‎Tôi bị Hoàng Thượng truy nã sao? 87 00:06:05,364 --> 00:06:08,534 ‎Đây không phải cách tôi muốn được chú ý. 88 00:06:08,618 --> 00:06:10,703 ‎Họ mà bắt anh, họ sẽ bắt cả tôi, 89 00:06:10,787 --> 00:06:13,122 ‎đại cuộc không thể chờ đợi. 90 00:06:13,706 --> 00:06:16,167 ‎Trốn đi. Để mình tôi gặp tác giả. 91 00:06:31,599 --> 00:06:33,810 ‎Ai lại dán ảnh lên trần nhà? 92 00:06:39,941 --> 00:06:40,775 ‎Hừm… 93 00:06:46,739 --> 00:06:47,573 ‎Kín đấy. 94 00:06:47,657 --> 00:06:49,992 ‎Cụ thể thì anh đóng vai ai đây? 95 00:06:50,076 --> 00:06:51,285 ‎Tôi là… 96 00:06:52,286 --> 00:06:54,288 ‎Sư Phụ Lừa Đảo! 97 00:06:55,414 --> 00:06:57,458 ‎Cô đã bị ăn quả lừa. 98 00:06:57,542 --> 00:06:59,544 ‎Quá đỉnh. 99 00:07:00,211 --> 00:07:01,712 ‎Sư Phụ Lừa rất dễ mến. 100 00:07:01,796 --> 00:07:04,298 ‎Tôi cái trang thế này còn tốt hơn cô. 101 00:07:04,882 --> 00:07:07,552 ‎Được. Nhưng giữ mồm giữ miệng đấy. 102 00:07:19,230 --> 00:07:23,693 ‎Truyện tranh bản giới hạn. ‎Mua một cuốn, ta sẽ có một cặp. 103 00:07:25,319 --> 00:07:26,154 ‎Ồ! 104 00:07:28,489 --> 00:07:31,659 ‎Họ nặn bánh bao đúng hình Sư Phụ Bọ Ba! 105 00:07:31,742 --> 00:07:34,245 ‎Nó có gỡ gấp Ba này. Hả? 106 00:07:34,328 --> 00:07:36,330 ‎Po! Đã bảo là giữ… 107 00:07:39,125 --> 00:07:42,587 ‎Anh thì cứ mua đồ chơi ‎và ăn bánh bao tạo hình, 108 00:07:42,670 --> 00:07:45,506 ‎quê nhà của tôi thì đang lâm nguy. 109 00:07:46,382 --> 00:07:49,010 ‎Quá đủ thứ truyện tranh ngớ ngẩn rồi! 110 00:07:52,221 --> 00:07:54,557 ‎Giờ xem ai gây chú ý kìa. 111 00:07:56,142 --> 00:07:57,518 ‎Áo giáp đẹp quá! 112 00:08:00,438 --> 00:08:01,981 ‎Đó là trang phục… 113 00:08:02,064 --> 00:08:04,901 ‎Sư Phụ Voi Ma Mút, tập bảy. 114 00:08:04,984 --> 00:08:06,319 ‎Cháu tự làm đấy. 115 00:08:07,153 --> 00:08:08,696 ‎Bộ Bọ Ba đẹp đấy. 116 00:08:09,405 --> 00:08:10,406 ‎Đánh nhau không? 117 00:08:11,491 --> 00:08:13,743 ‎Sư Phụ Voi Ma Mút nương tay! 118 00:08:17,205 --> 00:08:19,081 ‎Ai thắng thì lấy bộ giáp. 119 00:08:25,213 --> 00:08:26,923 ‎Ồ! Là kim loại! 120 00:08:30,468 --> 00:08:32,053 ‎Cô tự làm sao? 121 00:08:34,639 --> 00:08:37,475 ‎Cô là chiến binh thật sự đúng không? 122 00:08:41,229 --> 00:08:42,063 ‎Ái! 123 00:08:42,563 --> 00:08:43,397 ‎Này! 124 00:08:44,106 --> 00:08:46,567 ‎Cô để người khác chạm vào kiếm sao? 125 00:08:46,651 --> 00:08:49,487 ‎Nó là trẻ con. Tôi không phải quái vật. 126 00:08:49,570 --> 00:08:51,489 ‎Thấy chưa? Đâu có tệ lắm. 127 00:08:51,572 --> 00:08:54,158 ‎Po. Tập trung vào kế hoạch trước mắt. 128 00:08:56,953 --> 00:08:58,037 ‎Phải. 129 00:08:58,120 --> 00:09:00,540 ‎Tôi sẽ toàn tâm toàn ý với… 130 00:09:01,040 --> 00:09:01,999 ‎Cái gì? 131 00:09:02,083 --> 00:09:03,459 ‎Chính là nó. 132 00:09:05,878 --> 00:09:07,171 ‎Nhà sách của Gao! 133 00:09:30,778 --> 00:09:32,738 ‎Này, xe của tôi mà! 134 00:09:35,324 --> 00:09:38,077 ‎Tôi đã mơ được tới đây từ khi còn bé. 135 00:09:39,579 --> 00:09:42,665 ‎Gao sẽ chỉ tới ‎Thành Phố Mất Tích, ký tặng tôi, 136 00:09:42,748 --> 00:09:46,210 ‎rồi viết truyện về ‎Po Lang Thang và Gươm Lang Thang, 137 00:09:46,294 --> 00:09:48,963 ‎ký thêm vài cuốn, rồi ta lại lên đường. 138 00:09:49,589 --> 00:09:51,340 ‎Anh không được ký tặng đâu. 139 00:09:51,424 --> 00:09:55,136 ‎Cứ tưởng một người ‎mặc bộ Lừa Đảo sẽ biết chứ. 140 00:09:55,219 --> 00:09:56,220 ‎Biết gì? 141 00:09:56,762 --> 00:09:59,223 ‎Gao qua đời ba tháng rồi. 142 00:10:02,393 --> 00:10:04,520 ‎Tôi tưởng anh hâm mộ của tác giả? 143 00:10:04,604 --> 00:10:07,523 ‎Có. Tôi có! Chỉ là… 144 00:10:08,107 --> 00:10:11,068 ‎Chà. Chuyện này buồn thật. 145 00:10:11,152 --> 00:10:13,404 ‎Mấy người về nhà đi được không? 146 00:10:13,487 --> 00:10:18,200 ‎Cha tôi mất rồi. Không còn ‎truyện nào nữa đâu. Chấm hết! 147 00:10:18,284 --> 00:10:21,454 ‎Nên hãy ra khỏi đây và để tôi yên! 148 00:10:24,040 --> 00:10:25,750 ‎Gao có con trai sao? 149 00:10:25,833 --> 00:10:27,168 ‎Gao có con trai! 150 00:10:27,251 --> 00:10:29,629 ‎Cậu ấy có thể biết Thành Phố Mất Tích. 151 00:10:32,006 --> 00:10:33,841 ‎Chào đằng ấy. Tôi là người… 152 00:10:37,595 --> 00:10:39,972 ‎Khoan, cậu không hiểu. Chúng tôi có… 153 00:10:41,641 --> 00:10:45,811 ‎Mấy người nghĩ cha tôi ‎thuộc về mấy người. Nhưng không hề. 154 00:10:45,895 --> 00:10:47,563 ‎Ông là cha tôi. 155 00:10:47,647 --> 00:10:50,733 ‎Tôi chỉ muốn được yên ổn. 156 00:10:50,816 --> 00:10:54,779 ‎Nên là biến khỏi nhà tôi ngay, ‎trước khi tôi rung báo động! 157 00:10:58,282 --> 00:11:01,827 ‎Cậu hiểu nhầm rồi. ‎Tụi tôi muốn ngăn Dây Roi Lửa Vĩnh Cửu 158 00:11:01,911 --> 00:11:03,704 ‎rơi vào tay kẻ xấu. 159 00:11:04,288 --> 00:11:06,832 ‎Di sản của Sư Phụ Răng Dài lâm nguy. 160 00:11:06,916 --> 00:11:09,168 ‎Cha anh biết vị trí của dây roi, 161 00:11:09,251 --> 00:11:11,754 ‎và nếu ấn bản cuối cùng đang ở trong đó, 162 00:11:11,837 --> 00:11:13,756 ‎nó có thể cứu cả Trung Hoa! 163 00:11:16,092 --> 00:11:19,220 ‎Lũ fan cuồng luôn nói chuyện sống chết. 164 00:11:19,303 --> 00:11:23,057 ‎Nghe cho rõ đây, ‎không ai được bước chân vào nhà sách, 165 00:11:23,140 --> 00:11:26,394 ‎và không ai được ‎chạm vào ấn bản cuối cùng. 166 00:11:31,941 --> 00:11:33,526 ‎Ôi trời… 167 00:11:34,693 --> 00:11:36,195 ‎Có gì mà anh vui thế? 168 00:11:36,278 --> 00:11:37,822 ‎Cô không nghe thấy sao? 169 00:11:37,905 --> 00:11:41,033 ‎Cậu ta vừa thừa nhận là ‎ấn bản cuối đang ở trên đó. 170 00:11:41,117 --> 00:11:41,951 ‎Gươm, mình… 171 00:11:42,451 --> 00:11:43,285 ‎Gươm? 172 00:11:48,124 --> 00:11:49,834 ‎Gươm, cô làm gì vậy? 173 00:11:54,380 --> 00:11:55,339 ‎Để tôi… 174 00:12:08,018 --> 00:12:08,853 ‎Suỵt! 175 00:12:15,651 --> 00:12:17,903 ‎Tuyệt đỉnh! 176 00:12:18,487 --> 00:12:19,822 ‎Tập trung vào. 177 00:12:19,905 --> 00:12:22,450 ‎Tìm được cuốn sách là đi ra luôn. 178 00:12:22,533 --> 00:12:23,742 ‎Tùy cô thôi. 179 00:12:38,591 --> 00:12:40,176 ‎Hai người trêu tôi đấy à? 180 00:12:40,759 --> 00:12:43,471 ‎Đột nhập vào phòng làm việc của cha tôi? 181 00:12:43,554 --> 00:12:45,097 ‎Không thể chịu nổi nữa. 182 00:12:45,681 --> 00:12:47,475 ‎Tôi sẽ rung cảnh báo. 183 00:13:07,077 --> 00:13:08,120 ‎Đừng! Gao con. 184 00:13:08,204 --> 00:13:09,705 ‎Là Lao. 185 00:13:09,788 --> 00:13:12,166 ‎Lao. Cha cậu luôn viết sự thật. 186 00:13:12,249 --> 00:13:14,418 ‎Nếu không đọc, tất cả sẽ chết. 187 00:13:14,502 --> 00:13:16,670 ‎Anh điên thật sự đúng không? 188 00:13:17,254 --> 00:13:18,797 ‎Tụi tôi chỉ muốn đọc. 189 00:13:22,259 --> 00:13:23,469 ‎Buông ra ngay! 190 00:13:25,513 --> 00:13:26,347 ‎Khoan! 191 00:13:29,808 --> 00:13:30,643 ‎Không! 192 00:13:31,352 --> 00:13:34,563 ‎Cậu phải giúp ‎tụi tôi ngăn hai con chồn đó. 193 00:13:34,647 --> 00:13:35,689 ‎Nếu chúng… 194 00:13:39,818 --> 00:13:41,654 ‎- Không! ‎- Không! 195 00:13:43,155 --> 00:13:46,992 ‎Tôi còn chưa đọc nó. 196 00:13:48,744 --> 00:13:51,121 ‎Cậu chưa đọc truyện cuối của cha ư? 197 00:13:55,251 --> 00:13:59,088 ‎Tôi và cha luôn ‎cùng nhau đọc bản thảo đầu tiên. 198 00:13:59,630 --> 00:14:01,840 ‎Nhưng rồi… cha mất. 199 00:14:02,841 --> 00:14:06,262 ‎Đây là cuốn cuối cùng ‎của cha mà tôi được đọc. 200 00:14:07,680 --> 00:14:10,182 ‎Tôi chưa sẵn sàng để kết truyện. 201 00:14:10,266 --> 00:14:13,727 ‎Giờ thì đi đi. Đi ra! 202 00:14:21,193 --> 00:14:22,027 ‎Làm ơn. 203 00:14:22,111 --> 00:14:24,280 ‎Đó là thứ duy nhất cha tôi để lại. 204 00:14:26,198 --> 00:14:28,158 ‎Đây là kiếm của anh trai tôi. 205 00:14:28,742 --> 00:14:30,411 ‎Kỷ vật duy nhất của anh. 206 00:14:33,122 --> 00:14:38,460 ‎Tôi trân quý nó đến nỗi, ‎nhiều năm trôi qua tôi không sử dụng. 207 00:14:39,503 --> 00:14:40,629 ‎Của anh ấy mà, 208 00:14:40,713 --> 00:14:41,964 ‎không phải của tôi. 209 00:14:42,506 --> 00:14:47,261 ‎Và nếu tôi dùng nó thì tôi biết, ‎anh trai sẽ thực sự không trở về. 210 00:14:48,596 --> 00:14:50,890 ‎Nhưng đao kiếm sinh ra là để chém. 211 00:14:50,973 --> 00:14:55,185 ‎Nhiệm vụ của nó là bảo vệ kẻ yếu, ‎như cách anh trai tôi vẫn làm. 212 00:14:56,854 --> 00:14:59,398 ‎Và sách sinh ra là để đọc. 213 00:15:06,238 --> 00:15:08,866 ‎Lao, con trai của Gao. 214 00:15:08,949 --> 00:15:12,328 ‎Có thể cha cậu đã viết ‎cách giải cứu thế giới. 215 00:15:12,411 --> 00:15:15,414 ‎Làm ơn, hãy để chúng tôi đọc cuốn sách. 216 00:15:19,084 --> 00:15:19,919 ‎Cô… 217 00:15:20,002 --> 00:15:22,171 ‎Cô có muốn đọc cùng tôi không? 218 00:15:23,631 --> 00:15:25,507 ‎Tôi vô cùng vinh dự. 219 00:15:29,345 --> 00:15:30,262 ‎Anh thì dẹp. 220 00:15:30,763 --> 00:15:32,389 ‎Cũng được. Cơ mà, 221 00:15:32,473 --> 00:15:35,309 ‎đọc to và mô tả kỹ tranh ảnh nhé? 222 00:15:42,566 --> 00:15:46,111 ‎Cuối cùng, Sư Phụ Răng Dài ‎đến Thành Phố Mất Tích. 223 00:15:47,237 --> 00:15:49,448 ‎Bà chuẩn bị phong ấn chiếc roi, 224 00:15:49,531 --> 00:15:52,534 ‎chôn nó thật sâu để nó chìm vào quên lãng. 225 00:15:52,618 --> 00:15:55,537 ‎Nhưng rồi, bà thấy một viễn cảnh. 226 00:15:56,163 --> 00:15:59,375 ‎Chỉ giấu chiếc roi đi ‎sẽ là một sai lầm tai hại. 227 00:15:59,458 --> 00:16:02,461 ‎Nếu bà không chia sẻ ‎về sự nguy hiểm của nó, 228 00:16:02,544 --> 00:16:05,506 ‎thế hệ sau rồi cũng sẽ tìm ra nó, 229 00:16:05,589 --> 00:16:07,508 ‎và đi vào vết xe đổ của bà. 230 00:16:08,133 --> 00:16:13,180 ‎Thay vào đó, bà đã truyền lại ‎chiếc roi cho người ở Thành Phố Mất Tích, 231 00:16:13,263 --> 00:16:16,725 ‎những người canh gác ‎ngọn lửa vĩnh cửu mãi mãi về sau. 232 00:16:17,267 --> 00:16:20,354 ‎Vì cách duy nhất để kết truyện viên mãn… 233 00:16:23,107 --> 00:16:26,110 ‎"…là chia sẻ với người khác". 234 00:16:35,494 --> 00:16:37,830 ‎Tôi không nên giữ cho riêng mình. 235 00:16:37,913 --> 00:16:39,373 ‎Nó nên được chia sẻ. 236 00:16:41,041 --> 00:16:42,042 ‎Hức. 237 00:16:42,126 --> 00:16:44,003 ‎Cảm ơn, chiến binh dũng cảm. 238 00:16:44,586 --> 00:16:45,421 ‎Và anh, 239 00:16:45,504 --> 00:16:46,463 ‎tên đần to mồm. 240 00:16:46,964 --> 00:16:47,798 ‎Này… 241 00:16:47,881 --> 00:16:51,844 ‎Lao. Truyện kể về một Thành Phố ‎Mất Tích nơi cất giấu chiếc roi. 242 00:16:52,428 --> 00:16:54,722 ‎Cha anh có biết đường tới đó không? 243 00:16:56,890 --> 00:16:57,725 ‎Hừm… 244 00:17:02,771 --> 00:17:03,689 ‎Ồ… 245 00:17:15,701 --> 00:17:17,536 ‎Bảo sao nhìn cứ quen quen. 246 00:17:18,537 --> 00:17:22,958 ‎Ở Sa Mạc Bất Tận, ‎đi 160 km về phía Nam, đi qua chợ gia vị, 247 00:17:23,042 --> 00:17:26,628 ‎có một dãy núi nhìn đúng như thế này. 248 00:17:28,130 --> 00:17:31,175 ‎Cha thường đưa tôi ‎tới đó suốt hồi tôi còn bé. 249 00:17:32,634 --> 00:17:34,970 ‎Chắc cha biết tối sẽ nhận ra nó. 250 00:17:37,639 --> 00:17:40,684 ‎Tình cha con, và những gợi ý đầy ẩn tình. 251 00:17:41,185 --> 00:17:43,395 ‎Tôi chết mất. Trời ạ. 252 00:17:46,106 --> 00:17:47,357 ‎Hãy đi về phía Nam 253 00:17:47,441 --> 00:17:51,278 ‎tới khi nhìn thấy ‎một dãy núi nhìn đúng như thế này. 254 00:17:51,361 --> 00:17:54,823 ‎Khi vượt qua nó, ‎đảm báo hai người sẽ thấy thành phố đó. 255 00:17:56,742 --> 00:17:59,369 ‎Hai người giữ tấm bản đồ. 256 00:18:00,037 --> 00:18:02,831 ‎Phần còn lại dành cho nhân loại. 257 00:18:10,255 --> 00:18:11,965 ‎Truyện cũng không tệ. 258 00:18:12,049 --> 00:18:14,259 ‎Cảnh giao chiến vẽ rất đẹp. 259 00:18:15,552 --> 00:18:19,681 ‎Cô rất ngầu khi mở lòng với Lao, ‎với bé gái đó ngày hôm nay. 260 00:18:20,516 --> 00:18:24,520 ‎Thật ra nếu cô muốn ‎tâm sự với tôi thì cứ việc. 261 00:18:24,603 --> 00:18:25,854 ‎Tôi luôn ở đây mà. 262 00:18:26,438 --> 00:18:27,940 ‎Anh có ý đồ gì? 263 00:18:28,023 --> 00:18:29,024 ‎Ý tôi là… 264 00:18:29,733 --> 00:18:30,567 ‎tôi nghĩ… 265 00:18:30,651 --> 00:18:32,111 ‎chúng ta đang kết bạn? 266 00:18:32,611 --> 00:18:36,782 ‎Mấy vụ đó, tâm sự, chia sẻ với nhau, ‎bạn bè vẫn hay làm mà. 267 00:18:42,371 --> 00:18:44,790 ‎Khi tôi lên tám, anh trai tôi mất. 268 00:18:46,125 --> 00:18:48,836 ‎Anh đang săn đuổi Klaus và Veruca… 269 00:18:49,503 --> 00:18:50,587 ‎Chúng giết anh. 270 00:18:51,130 --> 00:18:52,631 ‎Ngay trước mắt tôi. 271 00:18:53,215 --> 00:18:55,425 ‎Tôi sẽ đi tiếp con đường của anh. 272 00:18:55,509 --> 00:18:57,678 ‎Nên tôi không thể làm bạn anh, Po. 273 00:18:57,761 --> 00:19:00,973 ‎Vì nếu phải chọn giữa đại cuộc và anh, 274 00:19:01,056 --> 00:19:02,516 ‎tôi sẽ chọn đại cuộc. 275 00:19:02,599 --> 00:19:03,851 ‎Luôn luôn. 276 00:19:05,853 --> 00:19:07,396 ‎Tôi rất tiếc. 277 00:19:08,730 --> 00:19:10,149 ‎Tôi cũng rất tiếc. 278 00:19:10,232 --> 00:19:12,693 ‎Sư Phụ Rồng! 279 00:19:33,338 --> 00:19:35,132 ‎Lại quân triều đình sao? 280 00:19:35,215 --> 00:19:37,718 ‎Đội tinh nhuệ nhất và bị cấm. 281 00:19:37,801 --> 00:19:41,346 ‎Bọn ta là Cấm Quân Komodo, ‎ngươi đã bị bắt, 282 00:19:41,430 --> 00:19:43,724 ‎Sư Phụ Rồng. 283 00:19:43,807 --> 00:19:48,478 ‎Không có Sư Phụ Rồng nào ở đây cả. ‎Đây là… Sư Phụ Lừa Đảo. 284 00:19:48,562 --> 00:19:49,563 ‎Ngươi đã bị… 285 00:19:50,564 --> 00:19:51,857 ‎ăn quả lừa. 286 00:19:55,027 --> 00:19:58,280 ‎Nào mọi người, tất cả chỉ là hiểu nhầm. 287 00:19:58,363 --> 00:20:02,201 ‎Tôi đang cố cứu cả Trung Hoa. ‎Tôi đang làm bổn phận của mình. 288 00:20:08,790 --> 00:20:11,460 ‎Này! Coi chừng thường dân chứ! 289 00:20:47,329 --> 00:20:48,163 ‎Úi! 290 00:20:56,046 --> 00:20:58,298 ‎Á! 291 00:21:19,653 --> 00:21:21,321 ‎Động vào nhầm người rồi. 292 00:21:21,405 --> 00:21:22,948 ‎Cô ấy là hiệp sĩ đó. 293 00:21:43,802 --> 00:21:44,636 ‎Gươm! 294 00:22:02,863 --> 00:22:03,822 ‎Bỏ đi. 295 00:22:03,905 --> 00:22:05,907 ‎Chúng ta chỉ cần con gấu trúc. 296 00:22:23,675 --> 00:22:26,428 ‎Nếu phải chọn giữa đại cuộc và anh… 297 00:22:31,099 --> 00:22:32,642 ‎Tôi sẽ chọn đại cuộc. 298 00:22:33,477 --> 00:22:34,561 ‎Luôn luôn. 299 00:22:35,854 --> 00:22:36,688 ‎Gươm? 300 00:23:07,886 --> 00:23:11,306 ‎Biên dịch: Kelvin Horrid Tran