1 00:00:10,135 --> 00:00:12,595 ‎LOẠT PHIM NETFLIX 2 00:00:26,985 --> 00:00:28,570 ‎Ở nhà nghỉ ngơi. 3 00:00:28,653 --> 00:00:31,531 ‎Không, không nhất thiết phải làm thế. 4 00:00:31,614 --> 00:00:34,826 ‎Vận động một chút không sao. ‎Thật ra làm thế là tốt. 5 00:00:34,909 --> 00:00:38,955 ‎Miễn là cô ăn uống đầy đủ, ‎uống đủ nước, cô có thể tập thể dục. 6 00:00:39,039 --> 00:00:41,875 ‎Cô có thấy mình là một người ‎khỏe mạnh bình thường không? 7 00:00:42,584 --> 00:00:43,585 ‎So với cái gì? 8 00:00:45,503 --> 00:00:47,338 ‎Cô có vẻ lo lắng về việc này. 9 00:00:47,422 --> 00:00:48,882 ‎Điều đó là bình thường, 10 00:00:48,965 --> 00:00:52,719 ‎nhưng sẽ có ích ‎nếu giảm thiểu căng thẳng trong thai kỳ. 11 00:00:53,636 --> 00:00:57,432 ‎Tôi thấy nhiều bệnh nhân của tôi ‎cải thiện nhờ các phương pháp thư giãn, 12 00:00:57,515 --> 00:01:00,351 ‎thiền có hướng dẫn, bài tập hít thở. 13 00:01:00,435 --> 00:01:02,520 ‎Thế khi thứ này ra đời thì sao? 14 00:01:02,604 --> 00:01:04,564 ‎Có bài tập thở cho việc đó không? 15 00:01:06,149 --> 00:01:08,735 ‎Chúng ta sinh ra đã tự làm được điều đó. 16 00:01:08,818 --> 00:01:10,612 ‎Cô sẽ là một người mẹ tuyệt vời. 17 00:01:12,655 --> 00:01:13,823 ‎Sao cô biết được? 18 00:01:16,618 --> 00:01:18,119 ‎Làm thế quái nào mà cô biết? 19 00:01:19,204 --> 00:01:25,627 ‎Cô dựa vào đâu, ‎dựa vào cân nặng, huyết áp của tôi à? 20 00:01:25,710 --> 00:01:27,670 ‎Sao cô biết tôi sẽ là bà mẹ thế nào? 21 00:01:27,754 --> 00:01:31,216 ‎Nếu tôi không muốn thứ này thì sao? ‎Cô từng nghĩ về điều đó chưa? 22 00:01:31,299 --> 00:01:34,094 ‎- Tất nhiên, tôi không có ý… ‎- Bài tập hít thở. 23 00:01:34,177 --> 00:01:35,887 ‎Tôi chỉ muốn cô tự chăm sóc bản thân. 24 00:01:35,970 --> 00:01:37,430 ‎- Rõ ràng quyết định… ‎- Chăm sóc bản thân? 25 00:01:37,514 --> 00:01:40,892 ‎Thế nghĩa là sao? ‎Cô biết mình đang nói gì không? 26 00:02:29,399 --> 00:02:33,820 ‎Liv! Quay lại đây đi con. ‎Quay lại đây ngay! 27 00:02:44,205 --> 00:02:45,206 ‎Bố? 28 00:02:47,375 --> 00:02:50,420 ‎Không sao, Liv. Bố vẫn ở đây. 29 00:02:56,968 --> 00:03:00,805 ‎Thấy chưa? Bố ở ngay đây. 30 00:03:01,681 --> 00:03:02,765 ‎Bố hứa. 31 00:03:27,832 --> 00:03:29,167 ‎Bố yêu con. 32 00:03:35,882 --> 00:03:36,966 ‎Liv! 33 00:03:38,134 --> 00:03:39,761 ‎Liv, thôi nào. Con phải thức dậy. 34 00:03:40,553 --> 00:03:41,888 ‎Không thể làm vậy được. 35 00:03:41,971 --> 00:03:44,349 ‎Nào. Chỉ có bố và con thôi. 36 00:03:45,058 --> 00:03:46,351 ‎Bắt đầu ngày mới thôi. 37 00:03:48,811 --> 00:03:49,812 ‎Dậy đi, Liv. 38 00:03:50,688 --> 00:03:52,065 ‎Con phải đi tiếp. 39 00:03:53,233 --> 00:03:55,985 ‎Con phải bước đi, nếu không con sẽ chết. 40 00:04:31,980 --> 00:04:32,814 ‎Chết tiệt! 41 00:05:01,217 --> 00:05:03,011 ‎Mọc ở hướng Đông. 42 00:05:03,094 --> 00:05:04,804 ‎Lặn ở hướng Tây. 43 00:05:04,887 --> 00:05:07,181 ‎Mọc ở hướng Đông. 44 00:05:09,142 --> 00:05:10,518 ‎Lặn ở hướng Tây. 45 00:05:12,353 --> 00:05:13,354 ‎Hướng Bắc. 46 00:05:13,896 --> 00:05:15,231 ‎Mình sẽ đi về hướng Bắc. 47 00:05:29,787 --> 00:05:31,414 ‎Không thể. 48 00:05:33,249 --> 00:05:34,334 ‎Không thể ư? 49 00:05:38,713 --> 00:05:41,090 ‎Không phải là không thể. 50 00:05:42,216 --> 00:05:43,718 ‎Con làm được đến đâu rồi? 51 00:05:44,677 --> 00:05:46,095 ‎Khó quá ạ. 52 00:05:48,598 --> 00:05:50,224 ‎Làm sao ăn được một con voi? 53 00:05:52,852 --> 00:05:54,228 ‎Làm sao ăn được một con voi? 54 00:05:55,229 --> 00:05:56,481 ‎Từng miếng một. 55 00:06:11,829 --> 00:06:13,247 ‎Từng miếng một. 56 00:07:01,587 --> 00:07:05,258 ‎Rồi con sẽ kéo các góc. Phải rồi. 57 00:07:05,341 --> 00:07:07,135 ‎Và vuốt phẳng nó. 58 00:07:08,177 --> 00:07:11,347 ‎Và đến phần này, ‎việc con cần làm là gấp phần này, 59 00:07:11,431 --> 00:07:13,057 ‎gấp thật đẹp và phẳng phiu. 60 00:07:16,185 --> 00:07:17,645 ‎Tốt lắm. 61 00:07:36,622 --> 00:07:37,915 ‎Ta sẽ muộn mất. 62 00:07:39,959 --> 00:07:42,378 ‎Để bố làm cái này. Ừ. 63 00:07:53,431 --> 00:07:54,515 ‎Hướng Bắc. 64 00:07:58,352 --> 00:07:59,687 ‎Hướng Bắc. 65 00:08:29,550 --> 00:08:30,635 ‎Liv? 66 00:08:31,886 --> 00:08:33,721 ‎- Bố đã nói gì về… ‎- Con xin lỗi. 67 00:08:35,723 --> 00:08:37,475 ‎Về việc vẽ trên giấy ‎mixed media‎. 68 00:08:40,686 --> 00:08:41,771 ‎Thử màu đỏ đi. 69 00:12:06,726 --> 00:12:09,061 ‎Anh muốn đi bộ với em một chút. Được chứ? 70 00:12:10,688 --> 00:12:13,149 ‎Em không biết ‎mình còn có thể đi bao lâu nữa. 71 00:12:14,316 --> 00:12:18,112 ‎- Có lẽ bốn, năm ngày, và rồi… ‎- Đừng nghĩ về chuyện đó. 72 00:12:19,530 --> 00:12:20,614 ‎Cứ đi tiếp đi. 73 00:12:21,782 --> 00:12:23,284 ‎Đó là tất cả điều em nghĩ đến. 74 00:12:26,704 --> 00:12:27,955 ‎Chết ngoài này. 75 00:12:29,790 --> 00:12:31,709 ‎Cứ tiến về phía trước. 76 00:12:31,792 --> 00:12:34,086 ‎Miễn là em làm được thế, ‎em vẫn còn cơ hội. 77 00:12:39,049 --> 00:12:40,468 ‎Liv, đừng nghĩ về chuyện đó. 78 00:12:41,385 --> 00:12:42,636 ‎Nghĩ về chuyện khác đi. 79 00:12:51,145 --> 00:12:52,229 ‎Em có thể nói với anh… 80 00:12:53,647 --> 00:12:54,732 ‎rằng em có thai mà. 81 00:12:56,942 --> 00:12:58,027 ‎Em không biết. 82 00:12:59,779 --> 00:13:01,530 ‎Ý anh là sau khi em biết kìa. 83 00:13:05,659 --> 00:13:07,077 ‎Thế có khác biệt gì đâu? 84 00:13:09,497 --> 00:13:12,291 ‎"Con đường tách hai hướng ‎ở rừng cây gỗ vàng". 85 00:13:12,374 --> 00:13:14,710 ‎- Danny! ‎- Được, ta sẽ bỏ qua vụ Frost. 86 00:13:18,547 --> 00:13:21,884 ‎Ai biết sự khác biệt là gì? ‎Có lẽ là không. 87 00:13:24,303 --> 00:13:25,805 ‎Em có thể nói với anh, thế thôi. 88 00:13:27,556 --> 00:13:28,891 ‎Anh lúc nào cũng kiểu như… 89 00:13:30,059 --> 00:13:31,393 ‎cô gái Langston Hughes. 90 00:13:34,563 --> 00:13:36,649 ‎"Hôm nay ôm em khó quá. 91 00:13:38,609 --> 00:13:41,111 ‎Cảm giác em sắc bén và lởm chởm. 92 00:13:43,405 --> 00:13:45,407 ‎Tất cả xương vai và khuỷu tay. 93 00:13:48,744 --> 00:13:51,747 ‎Anh rất muốn gọt giũa sự sắc bén của em. 94 00:13:54,333 --> 00:13:58,337 ‎Để làm em mềm mại ‎trong trái tim nhún nhảy của anh". 95 00:14:03,926 --> 00:14:05,010 ‎Thơ của Hughes à? 96 00:14:07,429 --> 00:14:08,681 ‎Là của bố em. 97 00:14:19,483 --> 00:14:21,068 ‎Anh nghĩ mình sẽ là ông bố tốt. 98 00:14:23,028 --> 00:14:24,321 ‎Tất nhiên rồi. 99 00:14:26,323 --> 00:14:29,994 ‎Anh bị chứng tự phụ mãn tính mà. 100 00:14:33,706 --> 00:14:35,875 ‎Ý anh là, có gì khó chứ? 101 00:14:37,001 --> 00:14:39,837 ‎Em ôm chúng, nói yêu chúng, 102 00:14:40,880 --> 00:14:43,549 ‎khiến chúng cảm thấy như ‎không gì có thể tổn thương chúng. 103 00:14:45,217 --> 00:14:46,218 ‎Nhưng sẽ có thôi. 104 00:14:47,177 --> 00:14:48,971 ‎Ừ, thì nói dối nó. 105 00:14:50,973 --> 00:14:53,142 ‎Em không tin vào việc ‎nói dối người mình yêu. 106 00:14:54,393 --> 00:14:55,561 ‎Lời nói dối chồng chất. 107 00:14:57,897 --> 00:15:02,610 ‎Sự thật luôn gây khó chịu, ‎nhưng đó là tất cả những gì ta có. 108 00:15:02,693 --> 00:15:03,861 ‎Em muốn sự thật à? 109 00:15:05,779 --> 00:15:07,573 ‎Anh nghĩ em cũng sẽ là người mẹ tốt. 110 00:15:10,618 --> 00:15:11,952 ‎Thế à? 111 00:15:12,036 --> 00:15:14,872 ‎Hơn nữa, anh biết em mà. ‎Gần một năm rồi nhỉ? 112 00:15:16,540 --> 00:15:18,417 ‎Ừ. Nghe có vẻ đúng. 113 00:15:18,500 --> 00:15:22,379 ‎Suốt thời gian đó, ‎anh chưa bao giờ thấy em làm gì nửa vời. 114 00:15:24,089 --> 00:15:27,176 ‎Nuôi một đứa trẻ có vẻ ‎là một việc kỳ lạ để bắt đầu. 115 00:15:28,552 --> 00:15:30,429 ‎Chỉ là có vài chuyện ngoài tầm kiểm soát. 116 00:15:30,512 --> 00:15:34,183 ‎Ừ. Cho tất cả chúng ta. Không tuyệt sao? 117 00:15:49,198 --> 00:15:50,366 ‎Em có thể nói với anh. 118 00:15:52,368 --> 00:15:53,869 ‎Có thể kể anh bất cứ điều gì mà. 119 00:15:56,664 --> 00:15:57,915 ‎Anh sẽ lắng nghe. 120 00:16:00,918 --> 00:16:01,919 ‎Em biết. 121 00:16:30,406 --> 00:16:31,824 ‎Sao bố không nói với con… 122 00:16:34,368 --> 00:16:35,703 ‎về mấy tấm bưu thiếp? 123 00:16:40,290 --> 00:16:41,458 ‎Bố đã nói dối con. 124 00:16:46,171 --> 00:16:48,716 ‎Suốt những lần con hỏi bố là mẹ ở đâu 125 00:16:48,799 --> 00:16:50,175 ‎và bố bảo rằng bố không biết. 126 00:16:54,888 --> 00:16:56,056 ‎Chúng đều là gửi cho con. 127 00:16:59,101 --> 00:17:00,686 ‎Mẹ đang với tay về phía con. 128 00:17:06,525 --> 00:17:07,693 ‎Nơi này. 129 00:17:09,445 --> 00:17:10,779 ‎Những bức tường này. 130 00:17:12,740 --> 00:17:13,991 ‎Những căn phòng này. 131 00:17:16,160 --> 00:17:19,955 ‎Tất cả tình yêu, tất cả nỗi đau. 132 00:17:24,710 --> 00:17:26,754 ‎Chúng ta đã ở lại. 133 00:17:29,548 --> 00:17:31,133 ‎Và chúng ta đã chờ đợi. 134 00:17:32,634 --> 00:17:34,970 ‎Mẹ con biết chính xác chúng ta ở đâu. 135 00:17:39,975 --> 00:17:41,602 ‎Những lời đó không dành cho con, 136 00:17:45,981 --> 00:17:47,149 ‎mà là cho mẹ con. 137 00:17:51,570 --> 00:17:53,489 ‎Và con đã cho mẹ con đủ rồi. 138 00:17:55,449 --> 00:17:57,242 ‎Việc đó không phải do bố quyết định. 139 00:18:01,789 --> 00:18:03,999 ‎Có sự khác biệt giữa việc bị bỏ lại… 140 00:18:06,585 --> 00:18:07,920 ‎và bị lãng quên. 141 00:18:24,853 --> 00:18:29,149 ‎Hãy tưởng tượng bản thân ‎đang ở trong khu rừng vô tận. 142 00:18:30,609 --> 00:18:33,278 ‎Không có gì và không có ai quanh đây. 143 00:18:34,321 --> 00:18:35,864 ‎Chỉ có cây cối. 144 00:18:38,117 --> 00:18:39,201 ‎Đất mẹ. 145 00:18:41,245 --> 00:18:42,329 ‎Cơn gió. 146 00:18:44,206 --> 00:18:45,290 ‎Nước. 147 00:18:47,334 --> 00:18:50,671 ‎Cảm thấy chỉ có một mình ở nơi này. 148 00:18:53,715 --> 00:18:56,760 ‎Một phần sự sống của nó. 149 00:18:59,346 --> 00:19:00,806 ‎Uống nó vào. 150 00:19:02,808 --> 00:19:04,768 ‎Bạn chỉ là cơ thể của bạn. 151 00:19:06,854 --> 00:19:08,856 ‎Bạn chỉ là hơi thở của bạn. 152 00:19:10,566 --> 00:19:13,819 ‎Cảm nhận cảnh quan lướt qua bạn, 153 00:19:15,445 --> 00:19:17,614 ‎trả lại bạn cho chính mình. 154 00:19:20,117 --> 00:19:25,247 ‎Khi bạn bước qua nó, ‎bạn cũng là một phần của nó. 155 00:19:26,623 --> 00:19:29,209 ‎Bạn đang sống bên trong cơ thể mình. 156 00:19:31,461 --> 00:19:33,881 ‎Bạn đang sống bên trong hơi thở mình. 157 00:19:36,758 --> 00:19:38,010 ‎Bạn là máu. 158 00:19:40,137 --> 00:19:41,638 ‎Bạn là xương. 159 00:19:44,308 --> 00:19:45,851 ‎Bạn là xác thịt. 160 00:19:47,978 --> 00:19:49,980 ‎Bạn đang ở đúng nơi bạn thuộc về. 161 00:19:53,358 --> 00:19:54,776 ‎Bạn là nhà. 162 00:19:58,697 --> 00:20:00,324 ‎Bạn là nhà. 163 00:20:04,912 --> 00:20:06,872 ‎Bạn là nhà. 164 00:20:51,458 --> 00:20:53,043 ‎Không sao đâu bố. 165 00:20:55,629 --> 00:20:57,214 ‎Bố mệt quá rồi. 166 00:21:02,469 --> 00:21:03,804 ‎Nghỉ ngơi cũng không sao mà. 167 00:21:06,390 --> 00:21:08,183 ‎Bố nên nghỉ ngơi một chút. 168 00:21:13,897 --> 00:21:15,399 ‎Buông cũng không sao đâu. 169 00:21:18,443 --> 00:21:22,698 ‎Không sao đâu. Bố ở đây. 170 00:21:30,706 --> 00:21:34,334 ‎Không sao đâu, Liv. Không sao. 171 00:21:40,007 --> 00:21:41,341 ‎Bố ở ngay đây. 172 00:21:44,720 --> 00:21:45,971 ‎Bố hứa. 173 00:22:45,739 --> 00:22:46,823 ‎Ô tô. 174 00:22:49,451 --> 00:22:50,535 ‎Ô tô. 175 00:24:28,133 --> 00:24:29,301 ‎Ở đây đẹp quá. 176 00:24:30,719 --> 00:24:31,720 ‎Yên bình. 177 00:24:35,557 --> 00:24:36,975 ‎Mẹ con yêu thiên nhiên. 178 00:24:39,394 --> 00:24:41,271 ‎Bố chưa từng dành nhiều thời gian cho nó. 179 00:24:46,568 --> 00:24:47,652 ‎Có lẽ bố nên làm thế. 180 00:24:52,282 --> 00:24:54,451 ‎Bà ấy lôi ta đi bộ đường dài. ‎Con có nhớ không? 181 00:24:55,076 --> 00:24:57,871 ‎Và ngồi trên xe và đi quãng đường quá dài, 182 00:24:57,954 --> 00:25:02,834 ‎vượt qua một con đường tệ hại ‎gần như không phải là một con đường. 183 00:25:04,669 --> 00:25:08,256 ‎Cố tìm ra bí mật gì đó, ‎điều gì đó bà ấy từng nghe ở đâu đó. 184 00:25:09,591 --> 00:25:12,177 ‎Bố con mình phàn nàn suốt. 185 00:25:15,180 --> 00:25:16,181 ‎Và rồi ta đến đó. 186 00:25:17,390 --> 00:25:18,808 ‎Và bà ấy luôn đúng. 187 00:25:20,977 --> 00:25:22,145 ‎Nơi đó luôn rất đẹp. 188 00:25:24,564 --> 00:25:26,441 ‎Rồi chúng ta lại được về nhà. 189 00:25:28,777 --> 00:25:32,614 ‎Bố có thể cảm nhận được bà ấy ở đây, ‎trong tất cả những thứ này. 190 00:25:34,699 --> 00:25:37,035 ‎Có lẽ đó là điều bà ấy ‎đã làm suốt thời gian qua. 191 00:25:38,453 --> 00:25:39,996 ‎Tìm kiếm một nơi như thế này. 192 00:25:42,916 --> 00:25:44,000 ‎Hy vọng bà ấy tìm thấy. 193 00:25:48,505 --> 00:25:49,506 ‎Con đã nghĩ… 194 00:25:54,344 --> 00:25:55,595 ‎nếu có thể tìm thấy bà ấy… 195 00:26:01,309 --> 00:26:02,852 ‎nếu có thể nhìn vào mắt bà ấy. 196 00:26:09,067 --> 00:26:10,318 ‎Điều đó thật ngu ngốc. 197 00:26:12,279 --> 00:26:13,780 ‎Chẳng có ý nghĩa gì cả. 198 00:26:15,448 --> 00:26:18,410 ‎Bố có hơi bốc đồng. Bố thừa nhận điều đó. 199 00:26:18,493 --> 00:26:22,330 ‎Nhưng, sau đó, con luôn có chút bốc đồng. 200 00:26:23,915 --> 00:26:25,875 ‎Không biết con giống ai tính đó nữa. 201 00:26:31,881 --> 00:26:32,882 ‎Con giống bà ấy à? 202 00:26:40,682 --> 00:26:41,683 ‎Ừ. 203 00:26:43,059 --> 00:26:46,980 ‎Trong đôi mắt con, trong nụ cười của con. 204 00:26:53,486 --> 00:26:55,363 ‎Nhưng phần lớn con không giống bà ấy. 205 00:26:58,283 --> 00:26:59,826 ‎Biết vì sao con làm luật sư không? 206 00:27:01,745 --> 00:27:03,204 ‎Vì con thích chiến đấu. 207 00:27:05,332 --> 00:27:06,958 ‎Vì con thích các câu trả lời. 208 00:27:08,293 --> 00:27:09,294 ‎Trật tự. 209 00:27:10,879 --> 00:27:12,756 ‎Hồi nhỏ con không có nhiều thứ đó. 210 00:27:14,174 --> 00:27:16,468 ‎Con khao khát một thế giới ‎chỉ có trắng và đen. 211 00:27:18,094 --> 00:27:20,388 ‎Nhưng thế giới không quan tâm ‎đến điều con muốn. 212 00:27:22,182 --> 00:27:25,060 ‎Từ trước khi chúng ta đến, ‎đã hỗn loạn rồi. 213 00:27:26,061 --> 00:27:28,229 ‎Và mọi thứ sẽ hỗn loạn sau khi ta đi. 214 00:27:29,773 --> 00:27:34,778 ‎Nếu có trật tự cho toàn bộ việc này, ‎nó là vô hình với chúng ta. 215 00:27:34,861 --> 00:27:36,613 ‎Lỡ con giống bà ấy thì sao? 216 00:27:38,073 --> 00:27:41,576 ‎Con cũng giống bố mà. Con vẫn ở đây. 217 00:27:43,745 --> 00:27:47,207 ‎Con cũng giống chính con. Kiên định. 218 00:27:49,000 --> 00:27:50,919 ‎Đưa ra những lựa chọn khác biệt. 219 00:27:57,634 --> 00:28:00,929 ‎Này, con chẳng bị làm sao cả, Liv ạ. 220 00:28:03,181 --> 00:28:04,641 ‎Con không làm gì sai cả. 221 00:28:07,352 --> 00:28:08,770 ‎Con chỉ là một cô bé. 222 00:28:11,648 --> 00:28:13,983 ‎Con chỉ hơi mất phương hướng thôi. 223 00:28:15,110 --> 00:28:18,279 ‎Chỉ thế thôi. Và mệt mỏi. 224 00:28:21,408 --> 00:28:23,118 ‎Có lẽ con nên nghỉ ngơi một chút. 225 00:28:25,620 --> 00:28:27,706 ‎Đây có vẻ là nơi hoàn hảo để làm việc đó. 226 00:28:31,960 --> 00:28:33,795 ‎Con tự hỏi liệu con đã sẵn sàng… 227 00:28:37,632 --> 00:28:38,800 ‎làm mẹ hay chưa. 228 00:28:41,344 --> 00:28:43,012 ‎Theo kinh nghiệm của bố… 229 00:28:44,347 --> 00:28:46,182 ‎điều đó không phải thứ chuẩn bị được. 230 00:28:47,225 --> 00:28:49,102 ‎Đó là thứ mà ta dâng hiến. 231 00:28:50,979 --> 00:28:53,356 ‎Con cứ nhảy vào… 232 00:28:54,733 --> 00:28:56,276 ‎và xem nó đưa con đi đâu. 233 00:29:00,280 --> 00:29:01,364 ‎Ở đây đẹp quá. 234 00:29:03,575 --> 00:29:04,951 ‎Bố nghĩ mình sẽ ở lại một lúc. 235 00:29:17,255 --> 00:29:18,923 ‎Đôi khi không có câu trả lời. 236 00:29:19,758 --> 00:29:22,093 ‎Đôi khi chỉ là lời tạm biệt. 237 00:35:56,362 --> 00:36:01,367 ‎DÀNH CHO MIKE 238 00:36:56,505 --> 00:36:59,425 ‎Biên dịch: Nguyễn Ngọc Như Quỳnh